Mười một giờ kém mười, thằng bạn phụ hồ của Hùng nhận việc gọi.
Nó tên Tân, hai mươi bảy tuổi, làm chung tổ với Hùng bốn năm. Bà Tư Lành hỏi nó một câu: "Mày có muốn nó về hông?" Nó nói: "Dạ có chớ dì, mai mốt không có nó ai khiêng sắt."
Bà nói được.
Mười một giờ kém năm, ông Tư Bền rút cầu dao. Hai bóng đèn tắt.
Trong nhà chờ tối đen chừng mười giây, rồi bà Tư Lành quẹt diêm.
Ngọn đèn dầu cháy lên ở giữa nền xi măng, đặt trên một cái ghế đẩu, và cả cái nhà tám mét trên mười lăm mét đó chỉ còn ánh vàng đục đó.
Mười một manh chiếu. Mười một người nằm xuống.
Tôi nằm ở giữa, manh thứ sáu, hàng bên trái.
Ngoài kia, xa, thành phố đang ồn. Tiếng pháo hoa bắt đầu nổ từng chặp phía quận Một. Tiếng nhạc từ mấy nhà gần đường lớn. Tiếng xe. Tiếng người ta gọi nhau.
Trong nghĩa trang thì im.
Bà Tư Lành cầm túi hơi thứ nhứt.
Bà đi tới manh chiếu đầu hàng bên phải, quỳ xuống, đặt cái áo lên ngực người nằm, cúi sát tai, và gọi.
"Nguyễn Thị Loan. Nguyễn Thị Loan. Nguyễn Thị Loan."
Bé Quyên đứng cạnh chiếu má nó, và tới lượt thì nó gọi, gọi sát, gọi ba tiếng.
"Út Sáu. Út Sáu. Út Sáu."
Bà Tư Lành đi tiếp.
Đặng Thu Thảo. Nguyễn Thị Ngọc. Lê Thị Cẩm. Phạm Thị Xíu. Nguyễn Văn Bền. Trần Văn Dũng. Đỗ Minh Hùng. Trần Văn Nhàn.
Mỗi cái tên ba tiếng. Mỗi người một người đứng bên gọi theo.
Bà đi tới manh thứ mười một.
"Bé Diệp. Bé Diệp. Bé Diệp."
Rồi bà tới chỗ tôi.
Bà quỳ xuống, đặt cái áo thun cũ của tôi lên ngực tôi, cúi sát tai.
"Lê Quang Hạ. Lê Quang Hạ. Lê Quang Hạ."
Thư quỳ xuống bên kia, phía vai trái tôi. Cô cúi xuống, và cô gọi.
"Lê Quang Hạ. Lê Quang Hạ. Lê Quang Hạ."
Tôi nghe cái tiếng thứ ba thì tôi hết nghe gì nữa.
Cái tới trước là mùi.
Nước lạnh tới buốt răng. Nước máy ở cái bồn inox thứ hai từ cửa vô, quanh miệng lỗ thoát có vệt xà bông khô đóng thành vòng. Chấm dầu gió hai bên thái dương, xoa mạnh cho rát. Rát thì tỉnh.
Rồi cái thứ hai tới, và nó nối liền vô cái thứ nhứt, không có khoảng trống nào ở giữa.
Ngón tay bấm một dãy số thuộc lòng, tối thui cũng bấm được.
Rồi cái thứ ba.
Giọng đàn ông lớn tuổi, phía sau có tiếng bình luận bóng đá để nhỏ: còn hai trăm cây nữa thôi, ráng đi.
Chúng nó về không phải từng cái một. Chúng nó về một lượt, mà tôi nhận ra từng cái, y như người ta nghe một bài nhạc rồi nhận ra từng cái nhạc cụ.
Cà phê đen đá tan hết đá, ngọt gắt, uống một hơi.
Thằng nhỏ ngồi trên bậc cửa đếm tiền vé bằng đầu ngón tay, tiền cũ mềm nhũn, trên tủ kính có cái đồng hồ mặt số dạ quang chỉ hai giờ hai mươi lăm.
Bàn tay vịn vô vai ghế từ phía sau, rồi cái ghế lún xuống kêu è một tiếng.
Câu hỏi lễ phép, giọng miền Trung, trẻ măng.
Bôi dầu lần nữa mà không ăn thua, lợm giọng.
Khúc cua trái, biển năm chục, cây me tây cụt ngọn, mặt đường có vệt vá chạy giữa tim.
Bài bolero mở nhỏ trong ca-bin, bị tắt ngang.
Câu hỏi về con cái, và câu trả lời về con gái năm nay vô đại học.
Mười một cái.
Rồi cái thứ mười hai.
Nó không có mùi, không có tiếng, không có hình. Nó tới sau cùng, nó chen vô cái chỗ trống còn lại ở khúc đuôi, và nó khớp vô đó như miếng ghép cuối của một cái hình.
Và tới lúc nó khớp thì tất cả không còn là mười hai mảnh nữa.
Hai giờ mười bảy. Tôi tấp vô cây xăng ở Hàm Tân vì tôi biết tôi sắp ngủ.
Tôi biết chớ. Người chạy đường dài ai cũng biết cái phút đó tới. Nó không phải buồn ngủ. Buồn ngủ thì còn cãi được. Cái này là nó tới đứng sau lưng mình rồi, nó không giục, nó đợi.
Tôi vô nhà vệ sinh xối nước lên mặt. Nước máy lạnh ngắt, lạnh tới buốt răng. Tôi lấy chai dầu gió xanh trong túi áo, chấm hai bên thái dương, xoa mạnh cho rát. Rát thì tỉnh. Ba đêm nay tôi sống bằng cái rát đó.
Hai giờ mười chín. Tôi bấm số nhà xe. Cái số đó tôi thuộc tới mức ngón tay tự đi, tối thui cũng bấm được, không cần nhìn.
Ổng nghe. Sau lưng ổng có tiếng bình luận bóng đá, giải gì đó bên Âu, ổng để nhỏ. Tôi nói anh Ba ơi cho em nghỉ, em đuối rồi, anh kêu thằng nào ra Phan Thiết đổi tài giùm em. Ổng nói còn hai trăm cây nữa thôi, ráng đi. Rồi ổng cúp.
Tôi đứng đó cầm cái điện thoại tắt màn hình. Tôi không giận. Tôi tính trong đầu: hai trăm cây, ba tiếng nữa, tới nơi rồi ngủ. Tôi tính được. Ai chạy nghề này cũng tính được. Cái dở là tính thì đúng mà người thì không theo.
Hai giờ hai mươi ba. Tôi mua ly cà phê đen đá ở quầy. Đá tan hết từ hồi nào rồi, ngọt gắt, tôi uống một hơi. Ngọt quá. Tôi nhớ tôi có nghĩ, ngọt vầy chắc uống xong lại buồn ngủ thêm.
Thằng Cường phụ xe nói để em cầm cho, chú ngủ một lát. Tôi nói mày không có bằng E, có gì tao ở tù chớ ai. Nó ngồi xuống bậc cửa đếm tiền vé. Đêm, không có đèn, nó đếm bằng đầu ngón tay, tiền cũ mềm nhũn, nó đếm cái rẹt là ra. Tôi coi nó đếm mà tôi thấy vui vui. Không biết vui cái gì.
Hai giờ hai mươi tám tôi rồ máy chạy lại.
Có thằng nhỏ ở ghế số ba tầng dưới không ngủ được, nó lên. Nó vịn vai ghế tôi từ phía sau rồi ngồi phịch xuống cái ghế phụ bên cạnh. Tôi định đuổi. Rồi thôi.
Hai giờ ba mươi mốt nó hỏi: chú ngủ được nhiêu tiếng rồi chú.
Giọng miền Trung, trẻ măng. Tôi nói ngủ gì mà ngủ. Nó cười. Rồi nó nói chuyện. Nó nói suốt. Nó kể nó làm ở Sài Gòn, về ăn mùng năm với má, má nó nấu chè trôi nước, năm nào cũng nấu, nó ghét chè trôi nước mà năm nào cũng ăn ba chén. Nó kể con đường vô nhà nó mùa này bông giấy đỏ hết. Nó kể lung tung, chuyện nào cũng không đâu vô đâu.
Tôi biết nó nói cho tôi tỉnh. Nó biết là tôi biết. Cả hai đứa không ai nói ra.
Hai giờ ba mươi bốn tôi chấm dầu lần nữa. Lần này bôi vô thì lợm giọng, muốn ói. Hết ăn thua rồi. Tôi hạ kiếng xuống cho gió tạt vô mặt.
Hai giờ ba mươi tám, khúc cua trái, biển năm chục, bên phải có cây me tây cụt ngọn. Tôi qua khúc đó không biết bao nhiêu lần trong đời. Tôi vô số đúng, ra số đúng. Tay nó nhớ.
Hai giờ bốn mươi mốt tôi mở nhạc nhỏ nhỏ, bolero. Thằng nhỏ nói chú tắt đi, nhạc này nghe buồn ngủ thấy mẹ. Tôi tắt.
Hai giờ bốn mươi bốn nó hỏi chú có con không.
Tôi nói có, con gái, năm nay vô đại học, tui chạy thêm để lo. Nó nói vậy hả, ngành gì chú. Tôi nói sư phạm. Nó nói ngon lành mà chú. Tôi nói ừ.
Rồi nó im.
Nó im hồi lâu. Tôi tưởng nó nghĩ gì. Tôi liếc qua thì thấy nó gục xuống, thở đều rồi. Nó cũng thức từ sáng tới giờ, nó cũng đi làm về, nó cũng có ngủ được đâu.
Tôi nhớ tôi có nghĩ một câu, đúng một câu: thôi để nó ngủ.
Rồi im.
Một giờ sáng, bà Tư Lành gọi ra.
Tôi ngồi dậy trên manh chiếu, và tôi ngồi đó, và tôi không nói được với ai một câu nào trong chừng năm phút.
Trong tôi có ba mươi phút cuối cùng của một người đàn ông tên Nguyễn Văn Đường, bốn mươi tám tuổi, quê Bình Định, có một đứa con gái năm đó vô sư phạm.
Nó không dừng ở hai giờ năm mươi.
Nó dừng ở chỗ ông nghĩ thôi để nó ngủ, rồi im.
Không có tiếng va. Không có tiếng kính. Không có tiếng ai la.
Không ai nhớ cú đâm hết, kể cả ông, tại vì lúc đó ông đang ngủ.
Mười người kia ngồi dậy, và mười người kia không có gì hết. Họ ngồi đó, ngơ ngác, sờ đầu mình, và chị Ngọc bật khóc, không phải vì đau mà vì trống.
Thư ngồi xuống cạnh tôi.
"Anh có không?"
"Có."
"Đủ không?"
"Đủ."
Tôi ngước lên nhìn ra cửa nhà chờ.
Ngoài kia, cách hai trăm thước, trong cái chòi kính ở cổng nghĩa trang, có một ngọn đèn nhỏ còn sáng. Ông Bảy Đường đang trực. Đêm nay ông trực, năm nào ông cũng trực, tại vì tụi nó có gia đình hết còn ông thì không có gì.
Bà Tư Lành tới, ngồi xuống nền xi măng trước mặt tôi.
"Bây trả được hông?"
Tôi ngồi im.
Ba điều kiện. Đúng người: ổng ở ngoài kia. Đúng canh: canh Ba, còn hai mươi phút nữa mới hết.
Hai đầu phải có người đợi.
Bên tôi có Thư.
Bên ông thì cả cái thành phố này không có ai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.