Sáu giờ kém mười, chuông báo thức chưa kịp reo thì Trầm đã tỉnh. Cô nằm im một lúc, nghe tiếng xe
rác cọt kẹt ngoài ngõ, rồi đưa tay lên xoa cổ tay trái. Không phải vì đau. Chỉ là một phản xạ có từ
năm cô bảy tuổi, trước cả khi cô hiểu vì sao mình lại làm vậy.
Cô ngồi dậy, bước ba bước tới cái gương treo lệch một góc trên tường, thứ duy nhất trong phòng 12
mét vuông không phải đồ Nhà Giữ cấp cho. Gương là của mẹ để lại. Trầm kéo tay áo ngủ lên, nhìn vào
đó không phải để soi mặt.
Cô đếm. Không thành tiếng, chỉ bằng mắt, từ cổ tay lên tới khuỷu. Mười tám nét bùa cũ, mỗi nét mảnh
như một sợi chỉ thêu bằng mực đen, không đối xứng, không lặp hoa văn, như thể một trăm người khác
nhau đã cùng cầm bút vẽ lên da cô trong một trăm đêm khác nhau. Nét thứ mười tám còn hơi sẫm hơn
những nét cũ, viền chưa nhạt hẳn. Cô kéo tay áo xuống trước khi nhìn kỹ hơn.
Mười tám. Vẫn còn xa. Cô tự nhắc mình như vậy mỗi sáng, và mỗi sáng câu đó vẫn chưa đủ để làm cô
thấy yên.
Bên ngoài, tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên đúng ba tiếng, cách nhau đều, không vội. Sen không bao
giờ gõ khác kiểu đó.
"Dậy chưa, bà giữ?" Sen đẩy cửa vào trước khi Trầm kịp trả lời, tay xách một túi xôi còn bốc hơi.
"Bà Tuyết gói cho, bảo hôm nay xôi xéo ngon nhất tuần."
"Chị lại đi ngang quán bả." Trầm đón lấy túi xôi, ngồi xuống mép giường.
"Đi ngang thì phải mua chứ, không lẽ đi ngang không mua." Sen ngồi bệt xuống sàn, hai ngón tay gõ
nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp cô quen làm khi rảnh tay. "Thầy Tứ kêu mày ra quầy sớm. Có khách."
"Giờ này?"
"Ừ, khách quen. Cân nhỏ thôi." Sen nhún vai, rồi đổi giọng, nhẹ hơn. "Mày ngủ được không đêm qua?"
Trầm không trả lời ngay. Cô mở túi xôi, xúc một thìa, nhai chậm. "Được."
Sen nhìn cô một lúc, không hỏi thêm. Đó cũng là một kiểu tử tế, Trầm nghĩ, biết khi nào dừng câu hỏi
lại đúng lúc.
Quầy cân nằm ngay cạnh cổng vào Điện Bà Chúa Gánh, một cái bàn gỗ thấp phủ vải nâu, phía sau treo
tấm biển nhỏ không ghi tên nghề, chỉ ghi hai chữ "Nhận Cân" bằng sơn đã bong một nửa. Thầy Tứ đã
ngồi sẵn, tay lật một cuốn sổ bìa da cũ, không ngẩng lên khi Trầm bước tới.
Buổi sáng ở Ngõ Giữ bao giờ cũng bắt đầu như thế, chậm và đều, không giống bất kỳ khu phố nào khác
Trầm từng đi ngang trên những chuyến ship đêm. Người bán nước đầu ngõ kê ghế nhựa ra hè, một ông cụ
ngồi tập thể dục tay không dưới gốc bàng, mùi nhang trầm loãng dần trong không khí ẩm của tháng
Giêng. Không ai trong số họ biết chính xác quầy cân này làm gì, chỉ biết đó là chỗ người ta tới khi
đã hết cách, và tốt nhất là đừng hỏi thêm.
"Ca nhẹ. Chị Hạnh bán vải, mức một phân, chồng chị ấy nói hỗn lúc say, chị ấy thề độc một câu lúc
tức, giờ sợ ứng." Thầy Tứ đẩy cuốn sổ qua bàn, chỉ vào một dòng. "Con nhận, đừng để lâu, để lâu
người ta cứ nơm nớp không làm ăn được."
Chị Hạnh ngồi ở góc quầy, tay vân vê mép áo, mặt cúi xuống không dám nhìn thẳng ai. Trầm ngồi xuống
đối diện, lấy ra cây kim nhỏ, chích khẽ đầu ngón tay chị, nhỏ một giọt máu lên chiếc đĩa bạc của cân
tiểu ly.
Cân tiểu ly là vật cũ nhất Trầm từng thấy trong Ngõ Giữ, thân bạc đã ố xám gần hết, chỉ còn vạch số
là còn sáng vì bàn tay bao đời cọ vào đó khi đọc kết quả. Kim cân run lên khi giọt máu chạm đĩa, lắc
qua lắc lại một lúc rồi đứng lại, chỉ đúng vào một phân.
"Một phân." Trầm nói, giọng đều đều như đọc số cân gạo. "Ba ngày là hết. Hai triệu."
Chị Hạnh thở ra, vai xẹp xuống như vừa đặt được một bao gạo xuống đất. Chị đếm tiền từ trong túi vải
nhỏ, đưa cho Thầy Tứ. Ông đếm lại, tách ra hai trăm nghìn đưa cho Trầm.
Phần của Trầm luôn tách riêng như vậy, ngay trước mặt khách, để không ai nghi ngờ có gì khuất tất.
Nhưng hai trăm nghìn đó cũng không bao giờ thực sự vào tay Trầm. Nó đi thẳng vào một cuốn sổ khác,
cuốn sổ ghi "tiền phòng, tiền ăn, khấu trừ hợp đồng", và Trầm chỉ nhìn thấy con số trên giấy chứ
chưa bao giờ cầm đủ số tiền đó một lần trong đời.
"Cảm ơn cô." Chị Hạnh đứng dậy, cúi đầu, rồi khựng lại một giây trước khi bước đi, như thể định nói
thêm điều gì đó nhưng lại thôi.
Trầm mang nguyền của chị trong người ngay từ giọt máu đó, một khối nhỏ, nhẹ, gần như không cảm nhận
được ngoài một chút nặng mơ hồ ở ngực. Ba ngày, rồi sẽ tự tan, không để lại nét bùa nào vì mức một
phân không đủ đóng dấu vĩnh viễn lên da. Đó là phần việc dễ chịu nhất trong nghề, nếu có thể gọi bất
cứ phần nào của nó là dễ chịu.
Buổi sáng trôi qua với hai ca nữa, cũng nhỏ, cũng quen thuộc như nhịp thở. Đến gần trưa, khi Trầm
đang dọn lại đồ nghề, Thầy Tứ gọi cô lại, tay cầm một tờ giấy khác, không phải trang trong sổ bìa
da mà là một tờ rời, có con dấu đỏ đóng ở góc trên.
"Chiều nay có ca đặc biệt." Ông nói, không nhìn thẳng vào mắt cô, một điều hiếm khi ông làm. "Bà Cả
đích thân duyệt."
Trầm cầm tờ giấy, đọc lướt qua. Không có tên khách hàng ghi rõ, chỉ có một dòng đóng dấu: "Ưu tiên
— gia tộc." Không có mức nguyền. Không có giá dịch vụ. Một khoảng trống đáng lẽ phải điền số lại để
trắng, như thể ai đó cố tình chưa muốn viết ra.
"Ai vậy thầy?" Trầm hỏi, ngón tay cái vô thức chà lên mép tờ giấy.
Thầy Tứ không trả lời ngay. Ông nhìn ra phía cổng Điện, nơi ánh nắng trưa đang chiếu thẳng vào bậc
đá cũ, rồi mới quay lại nhìn cô, ánh mắt có gì đó Trầm chưa từng thấy ở ông trước đây.
"Ba giờ chiều, đến phòng hợp đồng riêng." Ông nói. "Đúng giờ."
Trầm gật đầu, gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo khoác. Cô không hỏi thêm, vì cô biết hỏi thêm cũng
sẽ không nhận được gì hơn một cái nhìn xa xăm và một câu trả lời né tránh. Nhưng khi bước ra khỏi
quầy cân, cô vẫn không nhịn được liếc lại tờ giấy một lần nữa qua lớp vải túi áo, như thể làm vậy có
thể khiến cái tên còn thiếu kia tự hiện ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →