🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Kho lưu trữ tan ra vào lúc nửa đêm.

Minh không thấy nó sụp đổ — không có tiếng gãy vỡ, không có mảng tường nào đổ xuống. Chỉ là mọi thứ dần trở nên trong suốt như lớp giấy ướt đặt trước ánh đèn, rồi nhạt đi, rồi biến mất. Những kệ gỗ chứa hàng nghìn cuốn sổ — những cuốn sổ chứa hàng nghìn lời khai của những người đã chết — đều tan ra như muối trong nước ấm. Anh đứng giữa căn phòng trở thành khoảng không, cảm thấy không khí thay đổi áp suất theo từng nhịp biến mất ấy.

Khải đứng ở trung tâm cho đến khoảnh khắc cuối cùng.

Anh ta không nói gì thêm. Không có lời giải thích, không có lời từ biệt. Gương mặt người ghi chép già — người đã giữ những linh hồn lại quá lâu bằng những trang chữ viết tay — chỉ còn là một vùng sáng mờ, rồi ngay cả vùng sáng ấy cũng tắt. Phòng hoàn toàn tối trong tích tắc.

Rồi Minh nghe thấy chúng.

Tiếng thở dài. Hàng trăm tiếng thở dài đồng loạt — không phải từ một hướng, không phải từ trên xuống hay dưới lên, mà từ khắp nơi cùng một lúc, như thể không khí trong căn phòng đột nhiên có trí nhớ và đang nhớ lại tất cả những gì nó từng chứa đựng. Những tiếng thở không giống nhau — có cái khàn khàn của người già, có cái nhẹ như hơi thở của trẻ con, có cái run rẩy như của người sợ hãi, có cái bình thản đến mức khiến Minh rùng mình nhiều hơn tất cả những tiếng còn lại.

Và rồi, im lặng.

Không phải im lặng thông thường. Là thứ im lặng nặng hơn, đặc hơn, như không khí sau cơn mưa kéo dài ba ngày — khi đất đã no nước và bầu trời cuối cùng chịu nhường bước. Im lặng của sự kết thúc đã được chờ đợi quá lâu.

Minh ngồi xuống sàn ngay tại chỗ anh đứng. Hai chân anh không còn chịu đỡ anh thêm nữa.

Ba người còn lại — Quân, Nga, và đứa trẻ không tên — không biến mất trong đêm ấy.

Minh thấy họ lần cuối vào khoảng hai giờ sáng, khi anh ngồi tựa lưng vào tường và nhìn ra khoảng không nơi những kệ sổ từng đứng. Ba người ngồi cách nhau không xa, không nói chuyện với nhau, nhưng cũng không rời đi. Đứa trẻ — con bé mà Minh chưa bao giờ hỏi được tên — nằm cuộn lại trên sàn gần cửa ra vào, ngủ hoặc giả vờ ngủ. Quân ngồi thẳng người, hai bàn tay đặt trên đầu gối, nhìn về phía anh với ánh mắt vừa buồn vừa có gì đó giống như nhẹ nhõm. Nga đứng gần cửa sổ, một tay chạm vào khung gỗ.

Không ai nói gì. Minh cũng không nói gì.

Khi anh tỉnh dậy lúc bình minh — anh không nhớ mình đã ngủ, nhưng rõ ràng đã ngủ vì bầu trời ngoài cửa sổ đã chuyển sang màu xám tro — ba người không còn đó nữa.

Thay vào đó, trên sàn nhà, có ba vật nhỏ xếp cạnh nhau ngay ngắn như ai đó đã cố tình đặt chúng trước khi đi:

Một chiếc khuy áo đồng — loại khuy bấm kiểu cũ mà người ta không còn sản xuất từ mười lăm năm trước.

Một mảnh giấy gấp tư — bên trong trắng tinh, không có chữ.

Một sợi chỉ đỏ buộc thành hình vòng tròn nhỏ, đường kính bằng đồng xu.

Minh quỳ xuống, nhặt từng thứ lên. Tay anh không run. Điều đó làm anh ngạc nhiên.

Anh mất cả buổi sáng để thu dọn.

Không còn nhiều để thu — kho lưu trữ đã tan cùng Khải, mang theo tất cả những gì từng nằm trong đó. Những thứ còn lại chỉ là của Minh: hộp gỗ đựng bút và mực mà cha anh để lại, cuốn sổ anh đã viết suốt những ngày qua, và cái ghế gỗ anh hay ngồi mỗi khi ghi chép. Anh đặt hết vào một cái túi vải, buộc lại, đặt xuống sàn.

Rồi anh ngồi cạnh cái túi và nhìn nó.

Cha anh đã làm công việc này ba mươi năm. Ông không giải thích tại sao, không giải thích như thế nào — chỉ một hôm đặt hộp gỗ lên bàn trước mặt Minh và nói: "Con biết làm rồi." Minh lúc đó hai mươi bốn tuổi, không phản đối, không hỏi thêm. Anh chỉ mở hộp ra, lấy bút ra, và bắt đầu đi.

Không phải vì anh muốn. Mà vì anh không biết mình có thể từ chối.

Bây giờ, lần đầu tiên trong mười một năm, Minh nghĩ đến việc không làm nữa.

Anh có thể đặt cái túi xuống đây và đi ra ngoài không mang nó theo. Có thể trở về nhà, pha cà phê, ngủ một giấc dài. Có thể gọi điện cho chị gái anh — người đã không nói chuyện với anh từ năm năm trước, từ cái đám tang mà anh đến muộn vì đang ghi lời khai cho một người chết ở bệnh viện tuyến huyện cách đó sáu mươi cây số. Có thể bắt đầu làm gì đó khác. Cái gì cũng được — chỉ cần không phải ngồi bên giường người hấp hối và ghi chép từng chữ của họ trong khi tay họ đang lạnh dần.

Anh nhìn cái hộp gỗ.

Mặt gỗ đã mòn ở hai góc, nơi cha anh hay cầm. Minh đã quen với vết mòn ấy đến mức đôi khi anh đặt tay vào đúng chỗ đó mà không nhận ra mình đang làm vậy.

Điện thoại rung.

Số máy lạ. Đầu số của bệnh viện tỉnh.

Minh nhìn màn hình rung bảy lần trước khi anh nhấc máy.

Giọng phụ nữ, trẻ, căng thẳng theo cách của người vừa mới vào ca đêm và đang gặp tình huống ngoài tầm xử lý: "Xin hỏi đây có phải số của... người ghi lời khai không? Tôi được bộ phận hành chính cho số này. Chúng tôi có bệnh nhân đang hấp hối, ông ấy yêu cầu gặp người ghi chép. Ông ấy nói ông ấy có chuyện cần khai."

Minh không trả lời ngay.

"Ông ấy nói ông ấy không thể đi mà chưa nói xong," cô điều dưỡng tiếp tục, giọng hạ xuống một chút — không hẳn là sợ hãi, nhưng là thứ gì đó gần với sợ hãi khi người ta chứng kiến điều mình chưa được chuẩn bị. "Ông ấy đã tỉnh lại ba lần trong đêm. Mỗi lần đều hỏi người ghi chép đến chưa."

"Ông ấy bao nhiêu tuổi?"

"Sáu mươi bảy. Suy thận giai đoạn cuối, thêm biến chứng. Bác sĩ nói có thể không qua khỏi hôm nay."

Minh nhìn cái túi vải đặt trên sàn. Nhìn hộp gỗ bên trong đó, mặt gỗ mòn ở hai góc.

"Tôi sẽ đến," anh nói.

Trên đường đến bệnh viện, Minh dừng lại ở một cửa hàng văn phòng phẩm nhỏ vừa mở cửa. Anh mua một cuốn sổ mới — bìa cứng màu xanh đậm, trang giấy trắng tinh chưa có một chữ nào. Loại sổ thông thường, không có gì đặc biệt.

Anh đứng trên vỉa hè, cầm cuốn sổ mới trong tay, nhìn nó.

Mười một năm qua, anh nghĩ công việc này là gánh nặng cha truyền lại. Như gia sản, như nghĩa vụ — thứ anh phải mang vì không có người khác mang. Anh đã nghĩ đến việc bỏ cuộc rất nhiều lần, nhưng mỗi lần lại có ai đó gọi, lại có ai đó cần nói xong điều họ chưa nói xong.

Đêm qua, nghe hàng trăm tiếng thở dài đồng loạt và rồi im lặng, anh đã hiểu ra điều mà suốt mười một năm anh không chịu nhìn thẳng vào:

Không phải cha anh truyền công việc này cho anh. Cha anh cũng chỉ là một người nghe, một người ghi chép — và trước cha anh còn có người khác, và trước người đó còn có người khác nữa, một chuỗi dài những người ngồi xuống bên cạnh những người sắp rời đi và hỏi: "Ông muốn nói gì?" Không ai trong số họ chọn công việc này vì muốn. Họ chọn vì họ là người có thể ngồi im và lắng nghe mà không sợ.

Nghề này không phải của cha truyền cho anh. Nó là của những người chưa nói xong truyền cho người còn nghe.

Và chừng nào còn có người chưa nói xong, chừng đó còn cần ai đó ngồi xuống, mở sổ ra, cầm bút lên.

Minh bỏ cuốn sổ mới vào túi. Anh móc từ trong hộp gỗ ra cây bút — cây bút của cha anh, mực xanh đen, ngòi hơi cứng nhưng viết đều và không bao giờ nhòe. Anh cầm bút trong tay, cảm nhận sức nặng quen thuộc của nó.

Sáu mươi bảy tuổi. Suy thận giai đoạn cuối. Tỉnh lại ba lần trong đêm chỉ để hỏi người ghi chép đến chưa.

Có người đang chờ được nói xong.

Anh bước đi.

Bầu trời sáng sớm trên đầu còn xám, nhưng ở phía đông, giữa những mái nhà, một vệt hồng nhạt đã bắt đầu lan ra — chưa phải bình minh, nhưng là dấu hiệu của bình minh. Minh đi dọc theo con phố vắng, tiếng bước chân anh đều và chắc trên nền gạch ẩm ướt, tay cầm bút, túi vải đeo trên vai, cuốn sổ trắng tinh bên trong chờ những chữ đầu tiên.

Phía trước, ai đó đang chờ được nghe. Và anh đang đến.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện