Chiếc đò cập vào một bến đá phủ đầy hoa dại, và ngay khi Giao bước lên, một tiếng nói kiêu kỳ vang lên từ trên một mái nhà tranh gần đó.
"Lại một lũ khách lạ."
Giao ngước lên, và nó thấy một bóng dáng thanh thoát nằm dài trên nóc nhà, đuôi phe phẩy, đôi mắt xanh biếc nhìn xuống đoàn người với một vẻ vừa tò mò vừa cảnh giác. Đó là một con mèo, nhưng không giống bất cứ con mèo nào Giao từng thấy bên bờ dương. Bộ lông nó óng ánh như được dệt từ chính cái ánh sáng bình minh của cõi này, và mỗi khi nó cử động, cả thân hình uyển chuyển ấy như lướt qua không khí không một tiếng động.
"Cô là ai?" Giao hỏi, cố giữ giọng lễ phép.
Con mèo nhảy xuống, nhẹ như một chiếc lá rơi, đáp đất không một tiếng sột soạt. Nó đi vòng quanh Giao một vòng, đánh giá, đuôi dựng thẳng kiêu hãnh.
"Ta là Mão, Chủ Bến Mão, con giáp thứ tư," nó nói, giọng lạnh mà không hẳn là thù địch, chỉ là cái lạnh của một kẻ quen giữ khoảng cách. "Ngươi tới cõi ta làm gì, đứa không mùi? Ta ngửi thấy ngươi từ xa. Ngươi mang trong người mùi của nhiều bến, mùi bùn, mùi lửa hổ, mùi trăng cũ. Ngươi đã đi được một quãng xa rồi đấy."
"Con đang tìm đường tới chỗ con Rùa," Giao đáp thẳng, nhớ bài học từ bến Tuất: thành thật là cách mở cửa nhanh nhất. "Con nghe nói đường đi ngang qua bến Mão."
Con Mèo khựng lại một khắc, đôi tai vểnh lên, và trong đôi mắt xanh biếc của nó, một tia gì đó lóe lên rồi tắt ngay, nhanh tới mức Giao gần như không kịp thấy.
"Con Rùa," nó lặp lại, giọng cố giữ vẻ thờ ơ mà không hoàn toàn giấu được. "Ngươi muốn gì ở lão già chậm chạp đó?"
"Con cần đọc cái gì đó trên mai của ông ấy. Một sự thật quan trọng."
"Sự thật." Con Mèo bật cười, một tiếng cười khẽ, sắc như móng vuốt cào lên đá. "Ở cõi ta, đứa không mùi ạ, sự thật là thứ xa xỉ nhất. Cõi ta là cõi của ánh sáng, của cái mới, của bình minh. Ngươi tưởng một cõi sáng như thế này thì không có gì để giấu à?"
Giao nhìn thẳng vào mắt con Mèo. "Con thấy có một vệt tối giữa cõi cô. Ngay lúc con còn ở trên đò."
Cả người con Mèo cứng lại. Chỉ một khắc thôi, nhưng đủ để Giao, kẻ đã học cách đọc những phản ứng nhỏ nhất qua ba bến, nhận ra. Đuôi con Mèo ngừng phe phẩy. Đôi tai nó cụp xuống một chút rồi vội vểnh lên lại, như thể cố che giấu cái cụp ấy.
"Ngươi nhìn nhầm," nó nói, giọng đanh lại. "Bến Mão không có vệt tối nào cả. Ngươi vừa đi qua bao nhiêu cõi tối tăm, có lẽ mắt ngươi quen với bóng tối tới mức thấy ma giữa ban ngày."
"Con không nhìn nhầm." Giao giữ giọng mềm mỏng nhưng chắc chắn. "Con là đứa giờ trống, cô Mão à. Con không có tên trong sổ trời, và cái đó cho con nhìn thấy những thứ mà những kẻ khác không thấy, hoặc không muốn thấy. Con thấy một chỗ trong cõi cô mà ánh sáng không chạm tới được. Con không tới đây để bới móc chuyện của cô. Con chỉ cần đi ngang qua, tìm đường tới chỗ con Rùa. Nhưng con nghĩ, cái vệt tối ấy và con đường con tìm, có khi liên quan tới nhau."
Con Mèo im lặng thật lâu, đuôi nó giờ quấn chặt quanh chân, một tư thế phòng thủ. Nó nhìn Giao, rồi nhìn bà Đò, Nhắt, cái Nghé, cả cái nanh hổ lấp ló bên hông thằng bé, và có vẻ như nó đang cân nhắc điều gì đó nặng nề.
"Ngươi là đứa đã khơi ra vụ đêm Cuộc Về Bến," nó nói, không phải hỏi. "Tin đồn về ngươi đã lan tới cả cõi ta. Đứa giờ trống lôi con Chuột ra ánh sáng, minh oan cho con Trâu, làm cả cõi Thổ ngẩng đầu." Nó nheo mắt. "Ta không biết nên mừng hay nên lo khi thấy ngươi đứng trước cửa nhà ta."
"Sao lại lo?" Giao hỏi.
Con Mèo không đáp ngay. Nó ngước nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao dần, ánh sáng tràn ngập khắp cõi, chan hòa mọi nơi, trừ cái một chỗ duy nhất mà cả nó lẫn Giao đều biết đang tồn tại.
"Vì ta có cảm giác," nó nói khẽ, gần như tự nói với mình hơn là với Giao, "rằng ngươi là loại kẻ không đi ngang qua cõi nào mà không lật tung nó lên trước khi rời đi. Và ta không chắc cõi ta có chịu nổi bị lật tung hay không."
Bà Đò bước lên một bước, giọng bà nhẹ nhàng, cái nhẹ nhàng của một người từng lái đò qua không biết bao nhiêu cõi. "Cô Mão, chúng tôi không có ý xấu. Thằng bé chỉ tìm đường thôi. Cô cho chúng tôi biết đường đi tiếp là được, chúng tôi không ép cô nói thêm điều gì cô không muốn."
Con Mèo liếc nhìn bà Đò, rồi liếc lại Giao, và có vẻ như lời của bà lái đò già làm nó dịu đi một chút. Nó vươn mình, duỗi cái lưng dẻo dai, rồi nhảy lên một tảng đá cao hơn, ngồi xuống với vẻ đường bệ của một kẻ vừa quyết định lấy lại thế chủ động.
"Được. Đường tới chỗ con Rùa thì có, đi qua cánh đồng phía đông cõi ta, tới hết cánh đồng là ra khỏi bến. Ta chỉ cho các ngươi, coi như phép lịch sự với khách." Nó ngừng lại, đuôi khẽ quét qua quét lại. "Nhưng ta khuyên các ngươi một điều, đứa không mùi. Đi thẳng ra cánh đồng phía đông. Đừng đi vòng qua phía tây cõi ta, dù đường ấy gần hơn. Phía tây có một khoảng ruộng bỏ hoang, không ai lai vãng. Cứ tránh xa nó ra, rồi các ngươi sẽ rời khỏi bến ta bình yên, và ta cũng được yên."
Giao nhìn theo hướng tay con Mèo chỉ, và nó nhận ra ngay, phía tây chính là hướng của cái vệt xám nó đã thấy từ trên đò. Con Mèo đang cố dẫn nó đi vòng, tránh xa đúng cái nơi nó cần tới nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →