Ba ngày.
Minh đếm trong đầu khi đặt cuốn đề cương Toán xuống bàn. Bên ngoài cửa sổ nhà sách Đinh Tiên Hoàng, tiếng ve kêu rát như rang. Mùa hè Hải Phòng năm đó khô và oi hơn mọi năm — hay chỉ là vì ai cũng căng thẳng nên cảm thấy vậy.
Ba ngày nữa là thi.
Hương ngồi đối diện, cúi gằm xuống tập ghi chú Lý. Tóc cô buộc cao hôm nay, để lộ cái gáy trắng mà Minh đã nhìn đến thuộc lòng suốt ba tháng nay. Cô không nói gì. Minh cũng không nói gì. Cái bàn quen thuộc góc phải, cạnh ổ điện, bên dưới tấm bảng viết tay ghi giờ mở cửa — họ đã ngồi đây đủ nhiều để nhân viên cửa hàng không còn hỏi mua gì nữa.
Sự im lặng này khác.
Không phải im lặng của ngày đầu, khi họ còn xa lạ, khi Hương còn hỏi "Anh ôn khối gì?" và Minh còn trả lời đúng từng chữ. Không phải im lặng của những tuần giữa, khi họ bắt đầu quen nhau, hay xen vào vài câu linh tinh — về bài thi thử, về giáo viên, về cái quán bún bò gần trường vừa đổi chủ. Đây là im lặng khác hẳn. Im lặng của người đã biết sự có mặt của nhau là đủ.
Minh lật sang trang mới, đọc lại công thức tích phân. Không vào đầu. Ông trời có lẽ cũng biết rằng ba ngày trước kỳ thi không ai còn học được thêm gì mới nữa — thứ họ làm lúc này chỉ là ngồi đây để không ngồi nhà một mình với nỗi lo.
Hương đặt bút xuống, với tay lấy chai nước. Cô uống một ngụm rồi đẩy chai về phía Minh theo thói quen. Minh không nhìn lên nhưng vẫn với tay nhận, uống một ngụm, đặt lại giữa bàn. Cái động tác đó tự nhiên đến mức nếu ai đứng ngoài nhìn vào sẽ tưởng họ quen nhau từ năm lớp một.
"Phần dao động cơ anh ôn kỹ chưa?" Hương hỏi, giọng khẽ như sợ phá vỡ không khí.
"Rồi." Minh dừng lại. "Em thấy khó không?"
"Công thức thì không. Nhưng bài tập vận dụng hay bị nhầm dấu."
"Ừ." Minh gật đầu. Thế là hết. Cả hai lại cúi xuống tập của mình.
Nắng chiều hắt vào ô cửa sổ, vẽ một vệt sáng dài trên sàn gạch bông. Cái nhà sách này cũ, tường vôi loang lổ, quạt trần kêu cọ cọ nhưng vẫn mát hơn ngoài đường. Hương bảo cô thích chỗ này vì "có mùi giấy". Minh lúc đầu không hiểu mùi giấy có gì hay, nhưng sau ba tháng anh hiểu — mùi đó bây giờ gắn liền với mùi hè, gắn liền với cái ghế nhựa xanh này, gắn liền với tiếng lật trang của Hương mà anh đã thuộc đến mức ngủ mơ còn nghe thấy.
Hai giờ chiều. Ba giờ chiều. Bốn giờ.
Họ không nói chuyện nhiều hơn mười câu. Nhưng Minh để ý từng thứ nhỏ — lúc Hương xoa mắt vì mỏi, lúc cô gõ đầu bút lên trang sách theo một nhịp không tên, lúc cô thở dài rất khẽ khi gặp bài không làm được. Anh đã học thuộc những thứ đó mà không hề cố ý.
Khoảng bốn rưỡi, Hương đứng dậy đi ra sau lấy thêm tờ giấy nháp. Khi quay lại, cô nhìn Minh một giây — chỉ một giây — rồi ngồi xuống tiếp tục. Minh không kịp điều chỉnh nét mặt. Không biết cô đọc được gì trong ánh nhìn đó không.
Không ai hỏi.
Ngày hôm sau, Hương đến muộn mười lăm phút. Minh đã ngồi sẵn, đã gọi hai ly trà đá từ chỗ bán nước đầu phố, đã đặt một ly phía bên kia bàn. Khi Hương đẩy cửa bước vào, nhìn thấy ly trà, cô chỉ ngồi xuống mà không nói gì. Cũng không cần nói gì.
Hôm nay họ ôn Văn. Minh không thi Văn theo kiểu khối C, nhưng môn thi chung vẫn có. Anh không giỏi Văn, không giỏi bằng Hương. Hương viết luận nhanh và có duyên — cô hay dùng những câu không ai nghĩ đến, nghe xong thấy đúng đến lạ.
"Anh thấy câu mở bài kiểu này được không?" Hương đẩy tờ nháp sang.
Minh đọc. Gật đầu. "Được. Nhưng câu này hơi dài, thầy chấm không thích."
"Thật không?" Hương cau mày, cầm bút gạch chân câu đó. "Vậy sửa thế nào?"
Họ bàn được mười phút, đây là đoạn nói chuyện dài nhất trong hai ngày qua. Sau đó lại im lặng. Nhưng là im lặng thoải mái — không ai cần phải cố điền vào.
Minh nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên vỉa hè, một đứa bé đang chạy theo con chó nhỏ. Buổi chiều Hải Phòng có cái gì đó vừa quen vừa sắp kết thúc — như những buổi chiều này, anh linh cảm sẽ không còn được nhớ mãi mãi theo cái cách mà người ta nhớ những ngày thường.
Năm hai mươi lăm tuổi, ba mươi tuổi, Minh sẽ nhớ gì về mùa hè năm lớp mười hai? Có thể là kết quả thi. Có thể là buổi ăn mừng với bố mẹ. Có thể là cái ngày nhận giấy báo nhập học.
Nhưng anh nghĩ mình sẽ nhớ cái bàn này. Cái ly trà đá. Tiếng quạt trần kêu cọ cọ. Và Hương ngồi đối diện, cúi xuống trang giấy, sợi tóc mai rủ một bên má.
Những thứ không có tên mà lại nhớ mãi.
Chiều ngày áp chót — tức là ngày mai đã thi rồi — họ ngồi đến gần sáu giờ. Nhà sách sắp đóng cửa. Nhân viên đã bắt đầu cất sách trên kệ, tiếng động nhẹ vọng từ phía trong ra.
Minh thu dọn đề cương, xếp lại theo thứ tự Toán-Lý-Hóa như mọi lần. Hương gấp cuốn sổ tay, nhét vào túi. Cả hai làm chậm hơn bình thường — không ai muốn đứng dậy trước.
Rồi Hương nói, vẫn đang nhìn xuống mặt bàn, giọng bình thản đến lạ: "Sau kỳ thi, mình vẫn ngồi đây được không anh?"
Minh dừng tay.
Câu hỏi đó không to. Không ngập ngừng. Không run. Hương nói như người hỏi xem quán có còn mở không — nhưng Minh biết không phải vậy. Anh biết vì tay cô đang ép nhẹ lên cuốn sổ, đầu ngón tay trắng ra một chút.
Anh gật đầu. Cũng không nhìn cô. "Được."
Chỉ một từ. Không thêm gì nữa.
Họ đứng dậy, xách túi, bước ra cửa. Nhân viên chào tạm biệt theo thói quen. Ngoài đường, nắng đã dịu, gió từ phía cảng thổi vào mang theo mùi muối nhạt. Hương đi về hướng xe buýt, Minh đi hướng ngược lại. Họ chia tay như mọi buổi — chỉ một câu "mai thi tốt nhé" — và quay đi.
Minh đi được mười bước thì dừng lại.
Không phải vì quên gì. Chỉ là anh muốn nhớ lại cảm giác đó thêm một giây — câu hỏi của Hương và cái gật đầu của anh. Hai thứ nhỏ đến mức nếu người ngoài nghe được sẽ không hiểu tại sao lại quan trọng.
Nhưng Minh hiểu.
Sau kỳ thi, mình vẫn ngồi đây được không? — câu đó không hỏi về cái bàn. Không hỏi về nhà sách. Câu đó hỏi về sau này, hỏi về khi áp lực thi cử không còn là lý do chính đáng để ngồi cạnh nhau mỗi ngày nữa, hỏi rằng khi không còn cái cớ ôn thi thì anh có còn muốn cô ở đây không.
Và anh đã gật đầu.
Không giải thích. Không hỏi lại. Chỉ gật đầu — vì có những câu trả lời mà nói thêm chữ nào cũng thành thừa.
Minh tiếp tục bước. Trên đầu, mấy cây phượng hai bên đường vẫn đỏ rực, cánh hoa rụng lả tả xuống vỉa hè như tự nhiên cũng biết đây là những ngày cuối. Anh không nhìn lại. Hương chắc cũng không nhìn lại. Nhưng anh biết cả hai đều đang bước về nhà với cùng một thứ trong lòng — nhẹ hơn trước một chút, dù ngày mai còn phải thi.
Ba ngày trước kỳ thi.
Họ đã không nói được nhiều. Nhưng hai câu cuối cùng — một câu hỏi, một câu trả lời — nói được nhiều hơn tất cả những gì họ chưa bao giờ nói suốt cả mùa hè dài.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →