🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi chiều hôm đó, Tuấn chờ Minh ở đầu ngõ Lê Lai.

Không phải một sự tình cờ — Minh nhận ra điều đó ngay từ cái cách Tuấn đứng: hai tay trong túi quần, vai hơi căng, mắt nhìn về phía cuối đường với vẻ ai đó đã đứng đợi từ lâu. Tuấn học lớp 12A2, con trai trưởng của ông Hùng làm ở sở Tài chính, cao ráo, chơi bóng đá tốt, tóc rẽ ngôi bên như những anh chàng thời đó hay làm. Cậu ta không phải bạn cùng nhóm của Minh, nhưng hai người biết nhau kiểu "mặt quen ở trường" — gặp thì gật đầu, không gặp thì không nhớ.

"Minh." Tuấn gọi khi Minh vừa ra khỏi cổng nhà Hương.

Minh dừng lại. "Ừ?"

"Tao cần nói chuyện với mày. Một chút thôi."

Giọng Tuấn có gì đó khiến Minh không từ chối được — không phải hung hăng, nhưng cũng không phải bình thường. Nó mang theo một loại trọng lượng mà người ta chỉ có khi họ đã cân nhắc rất lâu trước khi nói.

Hai đứa đi bộ ra phía bờ sông Cấm. Hoàng hôn tháng Sáu trải vàng trên mặt nước — thứ màu vàng đặc quánh như mật ong pha loãng với bụi, thứ màu mà sau này Minh sẽ nhớ mãi mỗi khi nghe ai nhắc đến Hải Phòng. Vài chiếc thuyền đánh cá về muộn để lại những vệt sóng lười biếng. Phía xa, nhà máy xi măng thả khói trắng lên nền trời cam đỏ.

Tuấn dừng ở lan can nhìn xuống sông. Anh ta không nhìn Minh.

"Tao thích Hương," Tuấn nói. Thẳng thắn đến mức Minh suýt không kịp xử lý. "Tao thích con bé từ hồi đầu năm lớp mười một. Tao biết mày và nó hay ngồi ôn bài cùng nhau, hay đi về cùng nhau. Tao muốn mày... rút lui."

Câu cuối cùng được nói ra với giọng của người cố gắng bình tĩnh, nhưng những ngón tay siết chặt vào thanh lan can thì lại nói lên điều khác.

Minh đứng yên một lúc. Gió từ sông thổi lên mang theo mùi nước và dầu máy tàu.

"Rút lui khỏi cái gì?" Minh hỏi.

Không phải câu hỏi cố tình. Không phải màn kịch. Chỉ là — đó thực sự là điều đầu tiên Minh nghĩ đến.

Tuấn quay sang nhìn anh. Lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện, cậu ta trông có vẻ... chưng hửng.

"Thì... khỏi việc mày hay ở gần nó. Để tao có cơ hội."

"Mày muốn tao không ôn bài cùng Hương nữa?"

"Không phải chỉ ôn bài." Tuấn nhíu mày. "Mày hiểu tao muốn nói gì."

"Tao không hiểu," Minh nói thật. "Tao và Hương là bạn. Hay đúng hơn — tao và Hương ôn thi cùng nhau vì nhà gần nhau và học cùng trường. Không có gì giữa bọn tao để mà... rút lui."

Tuấn im lặng.

Khoảng im lặng đó kéo dài đủ lâu để cả hai đứa đều nghe tiếng một chiếc xe đạp cọt kẹt đi qua phía sau, tiếng radio từ một căn nhà nào đó phát bài "Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa" mà không biết tại sao lại phát giữa Hải Phòng vào buổi chiều mùa hè này.

"Mày... thật sự không có gì với nó à?" Tuấn hỏi, giọng thấp hơn, và lần này nó không còn nghe như thử thách mà như một câu hỏi thật sự.

Minh mở miệng định nói "không" — nhưng chữ đó không ra.

Không phải vì anh nói dối. Mà vì anh chợt nhận ra rằng anh không biết câu trả lời.

"Bọn tao là bạn," Minh cuối cùng nói. Đó là sự thật. Chỉ là nó không trả lời hết câu hỏi.

Tuấn nhìn anh thêm một lúc, như thể đang đọc thứ gì đó trên mặt Minh mà Minh không biết mình đang để lộ. Rồi cậu ta thở dài — một tiếng thở dài mệt mỏi của người vừa đi một quãng đường dài để nói một câu, và câu đó hóa ra không có câu trả lời như họ nghĩ.

"Thôi được," Tuấn nói. "Xin lỗi vì đã làm phiền mày."

"Không sao."

Hai đứa chia tay nhau ngay tại đó, mỗi người đi một hướng. Không có gì thêm. Không có màn đối đầu, không có lời hứa hẹn, không có kết thúc rõ ràng. Chỉ là hai người đàn ông mười tám tuổi đứng cạnh bờ sông một lúc rồi lại đi về phía cuộc sống của mình.

Minh lấy xe đạp, nhưng không đạp về nhà ngay.

Anh đi chậm dọc bờ sông. Bánh xe nghiền lên những hạt sỏi nhỏ, phát ra tiếng lạo xạo đều đặn. Phượng vĩ hai bên đường đã bắt đầu rụng — những cánh hoa đỏ nằm trên mặt đường nhựa, bị bánh xe nghiền nát thành những vệt màu như ai đó vẽ nguệch ngoạc lên asphalt.

Rút lui.

Minh lặng lẽ nghĩ về từ đó.

Để rút lui, phải có một vị trí. Để có một vị trí, phải có một... điều gì đó. Một mối quan hệ, một cam kết, một thứ được định nghĩa bằng lời. Giữa anh và Hương không có thứ nào trong số đó. Họ chưa bao giờ nói gì. Chưa bao giờ thừa nhận gì. Chỉ là buổi sáng Hương chờ ở đầu ngõ, chỉ là những buổi chiều dưới gốc phượng, chỉ là tiếng bút chì gõ nhẹ lên bàn khi Hương đang suy nghĩ, chỉ là cái cách anh biết chính xác Hương sắp hỏi câu gì trước khi cô ấy mở miệng.

Vậy thì không có gì cả. Đúng không?

Nhưng Tuấn đã đến tìm anh. Không phải ai khác. Tuấn đã nhìn quanh trường và quyết định rằng người duy nhất cần "rút lui" là Minh. Điều đó có nghĩa là gì?

Có nghĩa là từ ngoài nhìn vào, giữa anh và Hương trông như thể có điều gì đó.

Cái nhận ra đó đến chậm, như nước thấm qua cát. Minh đạp xe qua một đoạn đường vắng, không có ai, chỉ có gió chiều và tiếng ve ran xa xa. Và trong khoảng trống đó, anh để cho suy nghĩ đó nằm yên trong đầu mà không vội xua đi.

Từ ngoài nhìn vào, bọn họ trông như một cặp.

Phản ứng đầu tiên của anh không phải là phủ nhận.

Anh dừng xe lại. Không vì lý do gì cụ thể — chỉ là chân tự nhiên ngừng đạp. Anh đứng ở một chỗ rẽ nhỏ nhìn ra sông Cấm, nơi mặt nước đang đổi màu từ vàng sang cam rồi dần sang tím. Một con thuyền gỗ nhỏ neo đậu sát bờ, người lái thuyền già ngồi vá lưới, không ngẩng đầu lên.

Phản ứng đầu tiên của anh là — gì?

Minh thử ngồi lại với cảm giác đó. Không đặt tên cho nó vội. Chỉ để nó tồn tại.

Nó không phải ngạc nhiên. Nó không phải bực bội vì bị người ta hiểu nhầm. Nó không phải lúng túng.

Nó giống như... được nhìn thấy. Giống như khi mình tưởng mình đang đứng trong bóng tối, nhưng hóa ra đã có ai đó nhìn thấy mình từ lâu rồi.

Tim anh đập nhanh hơn một nhịp.

Chỉ một nhịp thôi. Nhưng đủ để anh nhận ra.

Minh nhớ lại hôm tuần trước, Hương ngồi gục đầu lên cuốn vở bài tập vật lý và thở dài: "Tao ghét bài toán điện xoay chiều. Tao không hiểu tại sao người ta lại nghĩ ra thứ này." Minh đã không cười — anh đã kéo vở về phía mình, giải lại từ đầu, vừa giải vừa giải thích bằng ngôn ngữ của người nói chuyện với bạn chứ không phải ngôn ngữ sách giáo khoa. Và Hương đã nhìn anh giải, gò má tựa vào lòng bàn tay, mắt theo dõi từng dòng chữ, rồi sau đó nói: "Ừ, mày giải thích kiểu này tao hiểu hơn thầy dạy." Giọng bình thường. Chỉ là một lời nhận xét thực tế.

Nhưng anh đã giữ cảm giác đó cả buổi chiều hôm đó.

Anh nhớ lại hôm Hương bị sốt và không ra ôn bài được. Anh đã ôn một mình dưới gốc phượng và cảm thấy thiếu thứ gì đó mà anh không thể đặt tên — không phải thiếu người ôn bài cùng, vì anh học được rất tốt khi một mình. Chỉ là thiếu... cái gì đó.

Anh nhớ lại tất cả những buổi chiều đó, những trang vở đó, những con đường tan học đó.

Và bây giờ, đứng ở bờ sông Cấm vào một buổi chiều tháng Sáu, với hoàng hôn đang tắt dần trên mặt nước và tiếng ve kêu vọng lại từ đám cây xa, Minh Phú lần đầu tiên trong mười tám năm cuộc đời tự hỏi: Mình đang cảm thấy gì?

Không phải câu hỏi về bài toán. Không phải câu hỏi về đại học. Không phải câu hỏi về tương lai hay điểm số hay kỳ thi còn ba tháng nữa.

Chỉ là câu hỏi đơn giản nhất và khó nhất trên đời.

Mình đang cảm thấy gì?

Gió thổi qua, đẩy một cánh phượng đỏ qua trước mặt anh. Nó chao qua chao lại rồi đáp xuống mặt nước, nổi lềnh bềnh theo dòng chảy chậm của sông.

Tim anh vẫn đang đập nhanh hơn một nhịp so với bình thường.

Anh đứng đó thêm một lúc, rồi leo lên xe đạp và bắt đầu đạp về nhà — chậm hơn trước, chậm hơn bình thường, như thể anh không muốn về đến nơi quá sớm, không muốn câu hỏi đó bị gián đoạn bởi bữa tối và tiếng tivi và giọng mẹ kêu rửa tay.

Chậm thôi.

Sông Cấm phía sau lưng anh đổi sang màu tím xẫm rồi màu đen, lặng yên như nó đã lặng yên hàng trăm năm, không quan tâm đến một người con trai mười tám tuổi đang đạp xe về nhà với trái tim bắt đầu hỏi những câu hỏi mà anh chưa biết câu trả lời —

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →