🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi sáng hôm đó trời Hải Phòng nắng sớm, cái nắng đầu tháng Sáu còn chưa đủ để rang da người nhưng đã đủ gay gắt để làm mọi người bồn chồn hơn mức cần thiết. Cô Liên chủ nhiệm đứng trên bục cầm tập phong bì dày, mặt cô không biểu lộ gì, theo đúng kiểu mà học trò mười hai đã nhẵn mặt — thứ im lặng tra tấn được tính bằng giây trước khi chấm điểm thi thử được công bố.

Minh ngồi ở bàn thứ ba từ cửa sổ vào, tay đặt phẳng lên mặt bàn, ngón cái bấm nhẹ vào đốt ngón trỏ — thói quen mỗi khi chờ đợi mà chính cậu không biết mình đang làm. Hương ngồi sau lưng Minh một bàn, chống cằm tì vào cạnh sách giáo khoa Hóa dày cộp, mắt dán lên tấm lưng áo sơ mi trắng quen thuộc phía trước.

Cô Liên bắt đầu đọc điểm từ tổ một.

Lớp 12A4 yên ắng đến mức tiếng cô Liên giở tờ giấy cũng nghe rõ. Ai cũng nín thở theo cách riêng. Thủy ở bàn đầu bóp chặt cục tẩy. Hùng ngồi góc trong gõ nhẹ gót chân xuống sàn nhựa theo nhịp không đều. Hương siết ngón tay vào gáy cuốn sách cho đến khi đầu ngón trắng ra.

Rồi cô Liên đọc đến tổ ba.

"Nguyễn Hoàng Minh. Hai mươi tám phẩy năm."

Lớp xôn xao. Ai đó ở góc phía nam thốt lên "Ôi trời" theo kiểu thật lòng chứ không phải trêu. Minh ngồi im một giây, cái giây mà não cậu xử lý con số vừa nghe — hai mươi tám phẩy năm, cao nhất khối theo tiêu chuẩn thi thử lần này, số điểm đủ để vào Bách Khoa ngành Điện mà không cần cầu may — rồi cậu thở ra, chậm, qua mũi.

"Trần Minh Hương. Hai mươi lăm phẩy năm."

Hương không thở ra chậm. Hương không làm gì được trong nửa giây đầu tiên vì não cô bé cũng đang xử lý — hai mươi lăm phẩy năm, vượt mục tiêu cô tự đặt hồi đầu năm những hai điểm, đủ để nộp hồ sơ vào Sư Phạm Ngoại Ngữ mà không sợ trượt — rồi cái xử lý đó tràn ra ngoài trước khi Hương kịp kiểm soát.

Cô bé đứng dậy, không hẳn là đứng dậy theo nghĩa có chủ ý, chỉ là người bật lên và tay đã vòng qua vai người ngồi trước mặt, ghì chặt trong một giây ngắn không tưởng rồi bật ra, lùi lại, đỏ bừng từ tai xuống cổ.

"Xin lỗi. Xin lỗi Minh, tớ — tớ không —"

Minh đứng đơ.

Không phải đơ theo nghĩa bị sốc. Chỉ là trong một giây đó, thứ cậu cảm nhận được rõ nhất là hơi ấm còn lưu lại ở vai áo sơ mi, và cái mùi dầu gội Hương hay dùng — nhài và gì đó ngọt nhẹ — và tiếng trái tim đập ở một nhịp hoàn toàn không hợp lý so với mức độ sự kiện vừa xảy ra.

"Ừ, không sao," cậu nói, giọng ra bình thường một cách đáng ngạc nhiên.

Nhưng bạn bè trong lớp không bình thường được.

"Oooooh!" Tuấn — thằng ngồi cạnh cửa sổ, chuyên gia bình luận mọi drama lớp học — kéo dài chữ O theo cách chỉ con trai lớp 12 mới làm được. "Hương ơi, thi xong rồi à?"

"Thi gì?" Hương hỏi, giọng vẫn còn run nhẹ.

"Thi gan!" Thằng Đức phụ họa từ dãy bên kia, kèm tiếng vỗ tay đùa của mấy đứa.

"Đủ rồi," cô Liên nói, không to nhưng đủ để lớp im ngay. Cô tiếp tục đọc điểm như không có gì xảy ra, với cái bình thản chuyên nghiệp của người đã dạy lớp 12 gần hai mươi năm và biết chính xác những gì sẽ xảy ra mỗi mùa ôn thi.

Minh nhìn thẳng lên bảng.

Hương nhìn xuống mặt bàn.

Hai người không nhìn nhau thêm được lần nào cho đến hết tiết.

Giờ ra chơi ngắn giữa buổi, Hương ở lại trong lớp với cái cớ tìm bút. Cô bé biết rõ bút đang ở đâu — trong ngăn bên trái cặp sách, kẹp sau cuốn vở Anh văn — nhưng ngồi xuống ghế và giả vờ lục cặp vẫn dễ hơn là bước ra hành lang nơi chắc chắn Thủy và mấy đứa bạn gái đang đứng chờ để hỏi chuyện.

Thủy không chờ ở hành lang. Thủy đứng ngay cạnh bàn Hương.

"Ôm thật à?" Thủy hỏi thẳng, giọng không có vẻ trêu chọc, chỉ là tò mò thuần túy.

"Tớ mừng quá thì —"

"Ừ, tớ biết." Thủy ngồi xuống cạnh. "Điểm cao thật. Hai mươi lăm rưỡi, Hương ơi."

"Ừ."

"Minh hai mươi tám rưỡi. Cao nhất khối."

"Ừ, tớ biết."

"Cậu có biết cậu đang cười không?"

Hương không biết. Cô bé đưa tay lên sờ má, ngớ người ra, rồi quay đi nhìn chỗ khác.

Ngoài hành lang, Minh đang đứng với Tuấn và Đức, tay cầm chai nước, mắt nhìn xuống sân trường. Tuấn đang nói gì đó, cậu gật đầu mà không nghe rõ nội dung. Vai trái áo sơ mi vẫn còn cảm giác ấm — hoặc cậu tưởng vậy, cậu không chắc, và không biết mình có nên chắc không.

"Ê, mày nghĩ gì vậy?" Tuấn hích khuỷu tay vào sườn Minh.

"Không có gì."

"Không có gì mà cười một mình?"

Minh không biết mình đang cười. Cậu đưa tay lên sờ miệng, dừng lại giữa chừng, thả tay xuống.

"Điểm cao nên vui thôi," cậu nói.

Tuấn và Đức nhìn nhau theo kiểu chỉ người đứng ngoài mới dám nhìn.

Chiều hôm đó, năm giờ kém mười lăm, gốc phượng quen thuộc ở góc sân trường bên cạnh bể nước cũ không dùng nữa.

Phượng đang nở rộ. Mùa này trên Hải Phòng phượng nở sớm hơn, từ cuối tháng Năm đã đỏ rực, và giờ qua nửa tháng Sáu thì hoa bắt đầu rụng nhiều hơn nở. Mỗi chiều có gió là hoa bay, đỏ lả tả xuống sân gạch, kẹt vào tóc người đi qua, nằm trên mặt sách.

Minh đến trước. Cậu dọn một bông phượng ra khỏi mặt ghế đá rồi mở cuốn đề cương Vật Lý ra, tìm đúng trang đang dở từ hôm qua.

Hương đến sau, ba phút. Cô bé đặt cặp xuống, ngồi xuống cạnh, mở sách Hóa ra, lật đến trang phản ứng oxi hóa khử.

Không ai nói gì về buổi sáng.

Không phải vì ngại — hoặc không chỉ vì ngại — mà vì ở cái tuổi mười tám, đôi khi có những thứ tự nhiên nhất khi không được đặt tên. Khi đặt tên, nó trở thành vấn đề phải xử lý. Khi không đặt tên, nó chỉ là một buổi sáng ấm có chút bối rối và điểm cao, và giờ là buổi chiều có hoa phượng rụng và hai người ngồi học.

Minh giải bài tập con lắc đơn. Hương viết phương trình cân bằng. Thỉnh thoảng một người hỏi, người kia trả lời. Bình thường như mọi chiều.

Nhưng có một chi tiết nhỏ.

Ghế đá dài hơn cần thiết cho hai người, thường thì mỗi người ngồi một đầu, cặp sách để ở giữa làm ranh giới không chính thức. Chiều nay không ai để cặp ở giữa. Hai cặp sách đều nằm dưới chân. Và khoảng cách giữa hai người trên ghế — Hương để ý điều này lúc ngồi xuống, không biết có phải vì vậy mà cô bé chọn ngồi gần hơn thường lệ, hay Minh đã ngồi lệch vào trước — hình như nhỏ lại một chút so với mọi hôm.

Không nhiều. Chỉ một chút.

Đủ để nếu Hương xoay người hỏi bài thì không cần nghiêng người về phía trước.

Đủ để vai hai người thi thoảng chạm nhau khi cả hai cùng cúi xuống sách.

"Bài này Minh làm thế nào?" Hương chỉ vào phương trình thứ ba trong trang, phản ứng MnO4- với Fe2+ trong môi trường axit.

Minh nhìn vào. "Xét số oxi hóa. Mn từ +7 xuống +2, nhận năm electron. Fe từ +2 lên +3, nhường một electron. Nhân chéo lên."

"À." Hương gật đầu, ghi vào vở. "Tớ cứ nhầm chiều."

"Mn luôn nhận, nhớ vậy đi."

"Ừ."

Gió thổi qua, hoa phượng rụng xuống trang vở của Hương. Cô bé nhặt lên, ngắm một giây rồi đặt sang bên, không bỏ đi.

"Minh ơi," Hương nói, vẫn nhìn vào sách.

"Gì?"

Hương im một nhịp. "Không có gì. Tớ muốn hỏi bài con lắc đơn."

"Bài nào?"

"Trang bảy mươi lăm, bài bốn."

Minh nhìn sang vở của Hương. Vô tình vai cậu chạm vai cô bé. Không ai dịch ra.

Cậu đọc đề, giải thích điều kiện biên, chỉ cách lập hệ phương trình. Hương nghe, gật đầu, hỏi thêm chỗ chưa rõ. Mặt trời dần thấp xuống phía sau dãy nhà tập thể cũ bên kia đường, ánh sáng vàng hơn và dịu hơn, kéo bóng dài của cây phượng ra sân gạch.

Ở đây, dưới cái bóng phượng đỏ và ánh chiều Hải Phòng tháng Sáu, không có gì được nói ra. Không có lời thú nhận, không có câu hỏi, không có khoảnh khắc điện ảnh nào cả.

Chỉ có bài tập vật lý và hóa học, tiếng bút viết, tiếng xe đạp đi qua ngoài cổng trường, hoa phượng rụng xuống mặt sách — và hai người ngồi gần hơn thường lệ một chút, theo cách mà cả hai đều không nhắc đến, không định nghĩa, chỉ để yên như vậy.

Đôi khi, ở tuổi mười tám, trong cái mùa hè cuối cùng của những năm học phổ thông, đó là tất cả những gì cần có.

Và đôi khi, đó là tất cả những gì có thể có.

Hương nhặt bông phượng lên lần nữa, vuốt nhẹ cánh hoa đỏ mỏng. "Năm nay phượng nở nhiều hơn năm ngoái không nhỉ?"

Minh nhìn lên tán cây. "Không biết. Tớ không để ý."

"Tớ thấy nhiều hơn."

"Ừ."

Hương đặt bông hoa vào trang sách rồi gấp lại, giữ nguyên như một cái bookmark không chính thức. Minh quay lại đề cương, tìm bài tiếp theo.

Chiều cứ thế trôi, nhẹ như hoa phượng rụng, và ở trên ghế đá dưới gốc cây quen thuộc ấy, khoảng cách giữa hai người không thay đổi thêm nữa — nó chỉ ở lại như vậy, nhỏ hơn thường lệ đúng một chút, đủ để cả hai đều cảm nhận được mà không ai cần nói ra.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →