🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chín giờ rưỡi tối, Minh đang ngồi khoanh tròn trên chiếc ghế gỗ cũ kê sát cửa sổ, cuốn sách giáo khoa Toán mở ra trước mặt nhưng mắt nhìn ra ngoài sân. Bóng đèn vàng hắt lên mảnh sân xi măng phía dưới, nơi chiếc xe đạp của bố dựng lệch vào tường. Tiếng quạt trần chạy đều đều. Tiếng mẹ rửa bát dưới bếp. Mùa hè Hải Phòng về đêm vẫn oi, và không khí trong phòng ngột ngạt theo kiểu không thể mở cửa sổ thêm được nữa.

Điện thoại trên bàn rung lên.

Minh nhìn màn hình — tên Hương hiện lên, màu xanh nhạt trong bóng tối phòng.

Anh ngồi thêm một giây, như thể cần thời gian để hiểu điều đó là thật, rồi mới nhấc máy.

"Anh Minh ơi," giọng Hương từ đầu dây vọng ra, "em hỏi cái này được không, công thức lượng giác ấy — anh nhớ cái chuyển đổi sin(A+B) không? Em nhìn mãi không thuộc."

Minh kéo sách lại, lật sang trang công thức.

"Nhớ. Sin A cộng B bằng sin A nhân cos B cộng cos A nhân sin B."

"À, đúng rồi. Thế còn cos A cộng B?"

"Cos A nhân cos B trừ sin A nhân sin B."

Có tiếng bút chì gạch trên giấy từ phía Hương. Minh hình dung được cô ngồi ở bàn học, tóc buộc lên, vở mở, ánh đèn bàn chiếu vàng xuống tờ giấy kẻ ô. Hương hay học khuya hơn anh tưởng.

"Còn tang thì sao?" Hương hỏi tiếp.

"Tang A cộng B bằng tang A cộng tang B chia cho một trừ tang A nhân tang B."

"Ôi trời." Tiếng thở dài nhẹ từ đầu dây. "Sao nhiều thế."

"Bốn công thức thôi. Học thuộc là xong."

"Anh nói vậy dễ lắm." Giọng Hương có vẻ hơi phụng phịu, nhưng không thật sự bực. "Anh học thuộc mấy hồi?"

"Cũng lâu." Minh thật thà. "Hồi lớp mười anh phải chép đi chép lại mười mấy lần."

"Thật á?" Hương có vẻ bất ngờ. "Em cứ tưởng anh nhớ ngay."

"Không ai nhớ ngay mấy cái này đâu."

Lại tiếng bút chì. Minh ngồi lại trên ghế, gác tay lên thành cửa sổ. Ngoài kia, một nhà nào đó mở ti vi, tiếng quảng cáo vọng lại rồi tắt. Gió thổi qua tàu cây trong sân nhà hàng xóm, lá xào xạc.

"Anh ơi," Hương nói, giọng chuyển sang nhẹ hơn, "đề thi thử lần này chắc khó hơn lần trước không?"

"Chắc có khác. Nhưng mình ôn rồi thì sợ gì."

"Anh không sợ à?"

Minh dừng lại. Thật sự thì có sợ. Không nói được thành lời, nhưng có — cái cảm giác buổi sáng khi thức dậy và nhớ ra ngày mai có thi, bụng hơi thắt lại một cái.

"Cũng hơi lo," anh thật thà, "nhưng không sợ kiểu liệt tay ấy."

Hương cười — tiếng cười nhỏ, nghe rõ qua điện thoại.

"Em thì sợ kiểu liệt tay."

"Không sao. Em làm được mà." Minh nói, rồi nghe câu mình vừa nói và thấy nó hơi lạ — kiểu lạ của người nói thật nhưng không biết nghe thế nào. "Em ôn đủ rồi. Làm bài tốt thôi."

Một khoảng lặng nhỏ.

"Anh thấy phim hoạt hình hồi nhỏ cái nào hay nhất không?" Hương đột nhiên hỏi.

Minh nheo mắt. "Sao hỏi vậy?"

"Vì em đang ôn mà đầu óc cứ bị kéo sang chỗ khác. Cứ nhớ hồi nhỏ xem Doraemon thứ Bảy, xem xong mới chịu đi học."

Anh bật cười trước khi kịp nghĩ.

"Anh cũng xem Doraemon."

"Thật không? Nhân vật anh thích nhất là ai?"

"Doraemon."

"Sao không phải Nobita?"

"Nobita hay khóc quá."

Hương lại cười, lần này to hơn một chút. "Em thích Shizuka. Lúc nhỏ em cứ muốn tóc thẳng như Shizuka, mà tóc em xoăn tự nhiên, bực lắm."

Minh nhìn lên trần nhà, tưởng tượng. "Tóc em xoăn à? Anh không để ý."

"Vì em ép thẳng rồi. Mùa hè thì nó hơi bồng lên thôi."

Cuộc trò chuyện cứ thế trôi. Từ Doraemon sang Bảy Viên Ngọc Rồng, từ hoạt hình sang phim truyền hình Hàn Quốc mà cả hai đều không xem nhưng nghe kể, từ phim sang chuyện ăn uống — Hương hỏi anh ăn cơm tối chưa, anh nói ăn rồi, hỏi lại cô ăn gì, cô nói canh cua và rau muống luộc, nói xong thêm "nghe bình thường nhưng ngon lắm anh ơi, canh cua mẹ em nấu là nhất."

"Anh thích ăn gì nhất?" Hương hỏi.

Minh nghĩ thật sự. "Bánh đa cua."

"Trời, em cũng thích! Anh hay ăn ở đâu?"

"Hàng bà Năm trong ngõ, gần trường cũ của anh."

"Ở đó ngon không?"

"Ngon nhất Hải Phòng theo anh."

"Anh nói vậy chắc phải thử." Giọng Hương hứng khởi lên rõ ràng. "Kỳ thi xong mình rủ nhau đi ăn nhé."

"Ừ."

Câu trả lời của Minh ra nhanh hơn anh nghĩ. Và sau đó anh ngồi đó, điện thoại áp vào tai, nghe tiếng Hương ở đầu dây đang hỏi tiếp anh có ghét màu gì không — một câu hỏi kỳ lạ giữa đêm trước thi thử — và anh thấy mình không muốn cúp máy.

"Màu cam," Minh nói. "Anh ghét màu cam."

"Ủa sao?"

"Không biết. Cứ thấy nó... ồn ào."

Hương im một lúc rất ngắn, rồi phá ra cười thật sự. "Màu ồn ào! Chưa ai nói với em vậy bao giờ."

"Còn em?"

"Em ghét màu nâu xỉn. Cái màu của... tường bệnh viện ấy."

"Anh hiểu."

"Anh cũng ghét tường bệnh viện?"

"Không ai thích tường bệnh viện."

Cả hai cùng cười, tiếng cười xen vào nhau từ hai đầu dây. Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy đi qua phố, đèn pha quét ngang mảnh sân rồi tắt. Đêm yên trở lại.

Minh không biết lúc nào thì anh kéo chân lên ghế, ngồi khoanh tròn, dựa lưng vào tường. Cuốn sách Toán vẫn mở trên bàn nhưng anh không nhìn vào nữa. Giọng Hương từ điện thoại nghe gần hơn hồi nãy — hay là anh tưởng vậy.

Họ nói chuyện về cái cách mà ký ức hồi nhỏ hay hiện lên vào đêm trước khi có chuyện quan trọng. Hương nói cô cứ nhớ lại buổi đi thi học sinh giỏi hồi lớp bảy, tay run đến mức gần đánh rơi bút. Minh kể lại lần thi vào trường chuyên, ngồi xe buýt một mình lúc sáu giờ sáng, trời còn tối, lòng trống hoác. Hương nghe chăm chú, thỉnh thoảng hỏi một câu nhỏ. Anh không quen kể chuyện cũ cho ai nghe, nhưng với Hương thì khác — không rõ vì sao, chỉ là khác.

"Anh sợ không?" Hương hỏi, nhắc lại câu hỏi hồi đầu cuộc gọi nhưng giờ nghe khác hẳn — hỏi về buổi sáng đó, về chiếc xe buýt tối, về cậu bé mười bốn tuổi ngồi một mình.

"Sợ," Minh thừa nhận. "Nhưng vào phòng thi rồi thì quên sợ. Chỉ còn đề bài."

"Em cũng vậy." Giọng Hương nhẹ xuống. "Vào rồi thì chỉ còn đề bài thôi."

Im lặng một lát, không phải im lặng khó chịu — im lặng kiểu hai người đang nghĩ về cùng một điều.

"Anh Minh," Hương nói, và anh để ý giọng cô khác đi — chậm hơn, hơi kéo dài ở cuối chữ, "mấy giờ rồi anh?"

Minh nhìn đồng hồ trên tường. "Gần mười hai."

"Ôi." Tiếng thở nhỏ. "Lâu vậy mà em không để ý."

"Anh cũng không để ý."

Một khoảng dừng, rồi Hương nói: "Em ngủ được rồi. Ngày mai còn thi."

"Ừ, ngủ đi."

"Anh cũng ngủ sớm nhé. Đừng ôn khuya quá."

"Ừ."

"Anh..." Hương dừng lại giữa chừng. Minh chờ.

"Chúc anh làm bài tốt."

Giọng cô ngái ngủ rồi — chậm và nhỏ hơn suốt buổi tối, như tiếng người nói lúc đang cố giữ cho mắt mở. Nghe gần và xa cùng một lúc.

"Em cũng vậy," Minh nói.

Tút. Tút. Tút.

Anh ngồi yên trong bóng tối, điện thoại vẫn cầm trên tay. Bóng đèn trong phòng tắt từ lúc nào — hồi nào đó anh đã với tay tắt mà không nhớ. Chỉ còn ánh sáng từ ngoài hắt vào qua cửa sổ, màu vàng nhạt của đèn đường.

Cuốn sách Toán vẫn mở. Các công thức lượng giác vẫn đó. Minh nhìn vào mà không đọc được chữ nào.

Anh không cố ôn thêm. Không cố ngủ. Chỉ ngồi đó, trong bóng tối yên tĩnh của phòng, và đầu óc tự động cuộn lại toàn bộ hai tiếng vừa rồi — từng câu, từng chỗ dừng, từng tiếng cười nhỏ từ đầu dây. Hương hỏi về Doraemon. Hương ghét màu nâu xỉn. Hương nói canh cua mẹ nấu là ngon nhất. Hương muốn đi ăn bánh đa cua sau kỳ thi. Hương nói chúc anh làm bài tốt, giọng ngái ngủ, nhỏ hơn thường ngày.

Kiểu như khi nghe một bài hát lần đầu mà không kịp bắt lời — rồi sau đó cứ ngồi im và để giai điệu nó chạy lại trong đầu, lần này lần khác, mỗi lần lại nghe rõ hơn một chút.

Ngoài cửa sổ, phố xá đã yên. Hải Phòng đêm khuya mùa hè im hơn người ta tưởng. Gió thổi vào phòng, mang theo mùi gì đó — không phải mùa phượng vĩ, mùa hoa đã qua, chỉ là mùi không khí ban đêm sau một ngày nóng, hơi có mùi đất ẩm từ đâu đó vọng lại.

Minh ngả người ra thành ghế, nhắm mắt.

Ngày mai còn thi. Anh biết vậy. Nhưng ngay lúc này, ngồi trong bóng tối và giữ nguyên cái im lặng sau cuộc điện thoại, anh không muốn nghĩ đến điều gì khác.

Chỉ nhớ giọng cô — nhỏ và ngái ngủ và gần — như một bài hát mới mà anh sẽ còn nghe lại nhiều lần nữa, dù chưa biết tên bài là gì.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →