🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bàn tay cậu chạm vào nút bấm.

Cảm giác kim loại lạnh chạy từ đầu ngón tay lên cổ tay, như một dòng nước ngầm. Cậu không nhấn. Không rút. Chỉ đặt tay lên đó và cảm nhận nhịp đập của chính mình truyền qua lớp hợp kim, xuống bộ máy bên dưới, vào thứ đang chờ đợi. Cánh cửa lại rung lên. Một tiếng nổ trầm, như thể ai đó vừa đập một khối bê tông vào cửa. Rồi một tiếng nữa. Rồi im lặng. Sự im lặng của những kẻ đang dồn sức cho cú đánh cuối cùng.

Sồi nhìn xuống bàn tay mình trên nút bấm. Nhìn những đường gân tím sẫm chạy dọc mu bàn tay, trông như những nhánh cây trên một bản đồ không ai vẽ ra. Cậu không biết mình đang làm gì. Cậu chỉ biết rằng mỗi giây trôi qua, một người nào đó đang chảy máu ở phía bên kia cánh cửa.

— Ngươi định làm gì? Giọng Chấp Chính Tùng từ dưới sàn, khàn đặc, tò mò.

Sồi không trả lời. Cậu nhìn vào ba vùng sáng. Ba con đường. Ba cái giá.

— Ta không biết, cậu nói. — Ta chỉ biết rằng ta không thể chọn một mình.

Chấp Chính Tùng cười. Một tiếng cười khô khốc, giòn như gãy xương.

— Ngươi nghĩ ngươi đang nói với ai? Hắn hỏi. — Ở đây chỉ có ta và ngươi. Và ta không phải là người sẽ chọn cho ngươi.

Sồi quay lại nhìn hắn. Lão đang bị trói dưới sàn, gương mặt già nua, hốc hác, đôi mắt sáng lấp lánh như hai mảnh thủy tinh trong bóng tối. Một kẻ đã giữ vững lựa chọn của mình suốt ba mươi năm. Một kẻ thà để loài mình chết sạch trong thuần khiết hơn sống nhờ máu của những kẻ bị khinh.

— Ta không nói với ngươi, Sồi nói, giọng trầm xuống. — Ta nói với những người khác.

Chấp Chính Tùng nghiêng đầu. Một sự tò mò kỳ lạ hiện lên trên gương mặt lão, như thể đang quan sát một con vật lạ bỗng nhiên biết nói.

— Những người khác nào?

Sồi không trả lời. Cậu nhìn xuống bàn tay mình trên nút bấm. Cảm nhận dòng điện chạy qua lòng bàn tay, một dòng điện vô hình kết nối cậu với mọi thứ. Cậu nhắm mắt.

— Các người có nghe thấy ta không?

Giọng cậu không to. Không mạnh. Nhưng nó vang lên trong căn phòng, trong sự im lặng, trong khoảng không giữa ba vùng sáng. Một câu hỏi không ai trả lời.

— Ta là Sồi, cậu nói. — Các người không biết ta. Ta cũng không biết các người. Nhưng các người đang ở đây. Các người đang lắng nghe. Các người đang chứng kiến.

Cánh cửa lại rung lên. Mạnh hơn. Sồi cảm nhận được qua nền bê tông, qua lòng bàn chân, một sự rung chuyển âm ỉ. Đội quân của Mây, của Lan, của những người còn lại, họ đang giữ cửa. Họ đang chảy máu. Họ đang chết vì một quyết định mà cậu chưa thể đưa ra.

— Ta không biết các người là ai, cậu nói, giọng run lên. — Ta không biết các người đang ở đâu. Trong một căn phòng. Trong một đô-thị-vòm. Trong một nơi nào đó mà ta không thể tưởng tượng. Nhưng các người đang nghe ta nói. Các người đang nhìn thấy ba con đường này. Và ta cảm thấy rằng ta không thể chọn một mình.

Một sự im lặng. Không phải sự im lặng của căn phòng. Là sự im lặng của những người đang lắng nghe. Sồi có thể cảm nhận được điều đó, không phải bằng giác quan của Huyết nhân, không phải bằng mùi, bằng âm thanh, bằng nhiệt độ. Mà bằng một thứ gì đó sâu hơn, một sự kết nối vô hình giữa cậu và những kẻ đang chứng kiến.

Cậu mở mắt.

Ba vùng sáng. Ba con đường. Ba tương lai.

Cậu bước tới vùng sáng thứ nhất.

— Con đường thứ nhất, cậu nói, giọng vang lên trong căn phòng, vang lên trong sự im lặng, vang lên trong khoảng không giữa những người đang lắng nghe. — Hòa Huyết.

Cậu đứng trong vùng sáng trắng, cảm nhận ánh đèn chiếu lên da mình, lên những đường gân tím sẫm dưới da. Cậu nhìn vào ánh sáng, vào những gì nó chứa đựng, vào những gì nó hứa hẹn.

— Hòa Huyết, cậu nói. — Công khai sự thật. Nói cho tất cả mọi người biết rằng Diệp nhân đang chết dần, rằng máu Huyết nhân là thứ duy nhất có thể cứu họ, rằng chúng ta, những kẻ bị săn đuổi, là tương lai duy nhất của loài. Hợp pháp hóa máu thịt. Xóa bỏ phân tầng. Diệp nhân và Huyết nhân sống chung. Một thành phố nơi máu không còn là thứ để phân biệt.

Cậu nhìn vào ánh sáng, nhìn vào những gì nó chứa đựng. Sự hỗn loạn. Sự hoảng loạn. Những Diệp nhân già nhìn thấy những kẻ mà họ đã dạy con cháu ghê tởm, đang ngồi cùng bàn với họ. Những đứa trẻ Tạp nhân nhìn thấy quái vật trong truyền thuyết, đang bước đi trên cùng vỉa hè. Sự sợ hãi. Sự ghê tởm. Sự đổ máu. Không phải máu của những kẻ chiến đấu, mà là máu của những kẻ không thể chấp nhận nhau. Nhưng cũng nhìn thấy những bàn tay nắm lấy nhau. Những bàn tay xanh và những bàn tay đỏ. Những đứa trẻ Huyết nhân mở mắt trong một thế giới nơi chúng không còn phải giấu mình.

— Hòa Huyết, cậu nói. — Vấy máu để sống. Chấp nhận sự hỗn loạn, chấp nhận sự đổ máu, chấp nhận sự sợ hãi. Nhưng sống. Sống thật. Sống với sự thật phơi bày, dù nó bẩn, dù nó đau, dù nó phải trả bằng máu.

Cậu bước ra khỏi vùng sáng thứ nhất, bước tới vùng sáng thứ hai.

— Con đường thứ hai, cậu nói. — Vườn Sạch.

Cậu đứng trong vùng sáng trắng thứ hai, cảm nhận ánh đèn chiếu lên da mình, lên những đường gân tím sẫm. Cậu nhìn vào ánh sáng, vào những gì nó chứa đựng. Một thành phố yên bình. Một thành phố nơi mọi thứ đúng như quy hoạch. Diệp nhân sống trên cao, Tạp nhân ở giữa, Huyết nhân không còn tồn tại. Một thành phố sạch sẽ, trật tự, không có quái vật. Những ngôi đền thờ sự thuần khiết. Những bể nuôi cấy trống rỗng. Những cặp vợ chồng tuyệt vọng. Những đứa trẻ không bao giờ được sinh ra. Một thành phố sạch sẽ đến mức không còn sự sống.

— Vườn Sạch, cậu nói. — Giữ thiên đường thuần khiết. Giữ sự trật tự. Giữ vẻ ngoài đẹp đẽ của một thế giới không có quái vật. Không ai phải biết sự thật. Không ai phải sợ hãi. Không ai phải đổ máu. Chỉ có một thứ duy nhất trả giá: sự sống. Loài Diệp nhân sẽ chết dần trong sạch sẽ. Một cái chết chậm, một cái chết êm ái, một cái chết không đau đớn. Một cái chết mà không ai nhìn thấy cho đến khi quá muộn.

Cậu nhìn vào ánh sáng. Nhìn vào sự yên bình của nó. Nhìn vào sự trống rỗng của nó.

— Vườn Sạch, cậu nói, giọng trầm xuống. — Trật tự để chết. Thanh sạch để tuyệt diệt. Không vấy máu, nhưng cũng không có sự sống.

Cậu bước ra khỏi vùng sáng thứ hai, bước tới vùng sáng thứ ba.

— Con đường thứ ba, cậu nói. — Cơn Đói Mới.

Cậu đứng trong vùng sáng trắng thứ ba, cảm nhận ánh đèn chiếu lên da mình, lên những đường gân tím sẫm. Cậu nhìn vào ánh sáng, vào những gì nó chứa đựng. Một thành phố nơi không còn Diệp nhân. Không còn Tạp nhân. Không còn Huyết nhân. Chỉ còn một loài duy nhất. Một loài đói khát. Một loài sống bằng máu thịt, sinh ra với đôi mắt đỏ, lớn lên với Cơn Khát luôn âm ỉ trong huyết quản. Những khu vườn xanh trở thành những cánh đồng chăn nuôi. Những ngôi đền thờ sự thuần khiết trở thành những lò mổ. Những đứa trẻ mở mắt, và chúng không bao giờ biết đến một thế giới nơi màu xanh của lá cây không phải là màu của thức ăn.

— Cơn Đói Mới, cậu nói. — Phá Vườn Ươm. Phát tán gen ra toàn dân. Cả loài thành Huyết nhân. Thoát khỏi sự tuyệt tự. Nhưng bước vào một kỷ nguyên đói khát. Một kỷ nguyên nơi mọi người đều khát, đều đói, đều phải săn lùng nhau để sống. Sự sống được cứu, nhưng sự sống đó sẽ không bao giờ như trước. Sẽ không bao giờ quay lại.

Cậu nhìn vào ánh sáng. Nhìn vào sự sống của nó. Nhìn vào sự hoang dã của nó.

— Cơn Đói Mới, cậu nói, giọng khàn đi. — Sống để biến đổi. Sống để trở thành một thứ khác. Một sự sống không thể đảo ngược.

Cậu bước ra khỏi vùng sáng thứ ba. Đứng giữa ba vùng sáng. Nhìn từng con đường một.

— Ba con đường, cậu nói, giọng vang lên trong căn phòng, trong sự im lặng, trong khoảng không giữa những người đang lắng nghe. — Ba tương lai. Ba cái giá.

Cậu nhìn xuống bàn tay mình. Những đường gân tím sẫm dưới da. Máu của cậu. Máu của một kẻ được tạo ra. Máu của một kẻ bị săn đuổi. Máu của một kẻ đã trở thành một thứ gì đó mà không ai lường trước được.

— Hòa Huyết, cậu nói. — Vấy máu để sống. Chấp nhận sự thật dù nó bẩn, dù nó đau, dù nó phải trả bằng máu.

— Vườn Sạch, cậu nói. — Trật tự để chết. Thanh sạch để tuyệt diệt. Không vấy máu, nhưng cũng không có sự sống.

— Cơn Đói Mới, cậu nói. — Sống để biến đổi. Sống để trở thành một thứ khác. Một sự sống không thể đảo ngược.

Cánh cửa lại rung lên. Một tiếng nổ trầm. Rồi một tiếng nữa. Rồi im lặng. Sự im lặng của những kẻ đang dồn sức cho cú đánh cuối cùng.

Sồi nhìn xuống nút bấm. Dòng số đang chạy ngược. Ba phút. Hai phút ba mươi giây.

— Ta không thể chọn, cậu nói, giọng trầm xuống. — Ta không thể chọn thay các người.

Cậu nhìn vào ba vùng sáng. Nhìn vào ba con đường. Nhìn vào ba tương lai.

— Ta là Sồi, cậu nói. — Một kẻ được tạo ra. Một kẻ bị săn đuổi. Một kẻ đã trở thành một thứ gì đó mà không ai lường trước được. Ta không phải là thủ lĩnh. Ta không phải là anh hùng. Ta chỉ là một kẻ đứng giữa ba con đường, không biết chọn con đường nào.

Cậu nhìn vào khoảng không trước mặt mình. Nhìn vào những người đang lắng nghe. Những người đang chứng kiến.

— Đây là thế giới của tất cả chúng ta, cậu nói. — Không phải của ta. Không phải của Thanh tộc. Không phải của Cống Ngầm. Là của tất cả những ai đang sống trong đô-thị-vòm này. Của tất cả những ai đang chứng kiến. Của tất cả những ai sẽ sống trong thế giới mà chúng ta tạo ra.

Cậu nhìn vào ba vùng sáng. Nhìn vào ba con đường. Nhìn vào ba cái giá.

— Hòa Huyết, cậu nói. — Vấy máu để sống.

— Vườn Sạch, cậu nói. — Trật tự để chết.

— Cơn Đói Mới, cậu nói. — Sống để biến đổi.

Cậu nhìn xuống nút bấm. Dòng số đang chạy ngược. Một phút. Năm mươi giây.

— Ta không thể chọn thay các người, cậu nói. — Đây là thế giới của tất cả chúng ta. Và quyết định này thuộc về tất cả chúng ta.

Cậu nhìn vào khoảng không trước mặt mình. Nhìn vào những người đang lắng nghe. Nhìn vào những người đang chứng kiến.

— Các người chọn con đường nào?

Sự im lặng.

Một sự im lặng dài, sâu, không thể đo đếm. Sồi đứng giữa ba vùng sáng, nhìn vào khoảng không, cảm nhận trọng lượng của thế giới đang đè lên vai mình, cảm nhận sự im lặng của những người đang lắng nghe. Không phải sự im lặng của căn phòng. Là sự im lặng của một khoảnh khắc mà tất cả mọi thứ đều dừng lại. Của một khoảnh khắc mà quyết định chưa được đưa ra.

Cánh cửa rung lên.

Một tiếng nổ trầm.

Sồi không quay lại. Cậu nhìn vào ba vùng sáng. Nhìn vào ba con đường. Nhìn vào ba tương lai.

Màn hình nhấp nháy. Dòng số đang chạy ngược.

Ba mươi giây.

Sồi đưa tay lên.

Không phải về phía nút bấm. Không phải về phía cánh cửa. Không phải về phía bất kỳ vùng sáng nào.

Cậu đưa tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình, nhìn những đường chỉ tay rối rắm, nhìn những vết chai, những vết sẹo, những vết cắt, những vết thương đã lành và những vết thương chưa lành.

— Đây là thế giới của tất cả chúng ta, cậu nói, giọng khàn khàn. — Và quyết định này thuộc về tất cả chúng ta.

Cậu nhìn vào khoảng không trước mặt mình. Nhìn vào những người đang lắng nghe. Nhìn vào những người đang chứng kiến.

— Tội ác hay nạn nhân? Tương lai nào?

Sự im lặng. Một sự im lặng dài, sâu, không thể đo đếm. Một sự im lặng mà tất cả mọi thứ đều dừng lại.

Cánh cửa rung lên. Một tiếng nổ trầm. Rồi một tiếng nữa. Rồi im lặng.

Sồi đứng giữa ba vùng sáng. Nhìn vào ba con đường. Nhìn vào ba tương lai.

— Hòa Huyết, cậu nói. — Vấy máu để sống.

— Vườn Sạch, cậu nói. — Trật tự để chết.

— Cơn Đói Mới, cậu nói. — Sống để biến đổi.

Cậu nhìn xuống nút bấm. Dòng số đang chạy ngược.

Mười giây.

Chín giây.

Tám giây.

Sự im lặng..

CÂU HỎI DÀNH CHO ĐỘC GIẢ:

HÒA HUYẾT · VƯỜN SẠCH · CƠN ĐÓI MỚI

Bạn chọn con đường nào?

Hết Chương 90

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

← Trước