Hai mươi ba giờ năm mươi phút, tiếng pháo hoa đầu tiên nổ xa tít phía Hồ Tây, và Nhi vẫn ngồi trên
sàn phòng trọ đếm ngược theo đúng cách cô đếm mọi ca làm: bằng phút, không bằng cảm xúc.
Mười tám mét vuông. Một chiếc giường đơn kê sát tường, một bàn học gấp, một tủ quần áo nhựa ba
ngăn mua lại của phòng trước để lại, một vệt ố nước mưa cũ trên trần mà chủ nhà hứa sơn lại từ hồi
tháng Mười vẫn chưa sơn. Cô vừa hết ca lúc sáu giờ chiều, tắm, ăn tạm gói mì, rồi ngồi xuống sàn
với điện thoại, không buồn bật đèn trần, chỉ để đèn ngủ màu vàng ở góc bàn. Trang rủ đi bắn pháo
hoa ở Bờ Hồ, cô từ chối, nói dối là mệt. Cái mệt thật thì có, ca đêm hôm qua kéo cô thức tới sáu
giờ sáng mới được về, nhưng không phải lý do chính. Lý do chính là cô không muốn đứng giữa một
biển người quen mặt lạ tên vào đúng đêm cả thành phố có vẻ như ai cũng có ai đó bên cạnh, tay nắm
tay, điện thoại giơ lên chụp cùng nhau, còn cô thì chỉ có mỗi việc đứng giữ chỗ cho chính mình.
Cô mở kho ứng dụng, gõ "hẹn hò", tải app đầu tiên hiện ra tên là Tơ., icon một sợi chỉ đỏ cuộn
tròn. Không nghiên cứu, không đọc đánh giá. Khai hồ sơ mất bốn phút: ảnh đại diện lấy từ một tấm
chụp năm ngoái ở công viên, nghề nghiệp ghi "nhân viên văn phòng" vì cô không muốn giải thích công
việc thật cho ai lúc này, tuổi hai mươi lăm, tìm kiếm không ghi gì cụ thể. Bấm xong nút cuối cùng,
màn hình tải một vòng xoay ngắn rồi dừng lại ở trang gợi ý.
Chỉ có một thẻ.
Nhi vuốt sang phải theo phản xạ, đợi thẻ tiếp theo hiện ra. Không có gì. Cô vuốt lại, kéo xuống,
bấm nút làm mới ở góc trên bên phải ba lần liên tiếp. Vẫn chỉ một thẻ đó, đứng yên giữa màn hình
như thể toàn bộ ứng dụng chỉ được thiết kế cho đúng một người này tồn tại.
```
TƠ. — THẺ TRẠNG THÁI
Match: (ẩn danh)
Trạng thái: Đang hoạt động
Khoảng cách: 2,1 km
Hành động khả dụng: [Nhắn tin] [Unmatch] [Báo cáo]
```
Không ảnh. Ô avatar chỉ là một vòng tròn xám trơn, không cả hình bóng người mặc định như những app
khác vẫn dùng. Không tên. Không tuổi, không nghề nghiệp, không một dòng giới thiệu bản thân. Chỉ
có dòng chữ xanh lét ở giữa: Đang hoạt động.
Cô bấm vào thẻ, hy vọng có thêm thông tin ẩn phía dưới nếu kéo xuống. Trang cá nhân trống trơn,
sạch đến mức trông giống một lỗi hiển thị hơn là một con người thật đang dùng ứng dụng. Nhi từng
xử lý hàng nghìn hồ sơ giả trong ca làm, cô biết mặt của một tài khoản bot: ảnh stock, tên kiểu
"Anna_2001", giới thiệu bản thân sao chép từ một mẫu có sẵn. Cái này khác. Cái này không có gì để
mà giả cả.
Cô gõ thử một dòng, chỉ để xem có gửi được không: "Chào." Tin nhắn hiện lên bên phải màn hình,
trạng thái chuyển từ Đã gửi sang Đã xem trong vòng chưa đầy hai giây. Rồi không có gì nữa. Không
ba chấm đang gõ, không phản hồi, không thông báo nào bật lên trong mười lăm phút cô ngồi nhìn
chằm chằm vào màn hình, đợi.
Ngoài cửa sổ, một tràng pháo hoa dài hơn nổ liên tiếp, ánh sáng đỏ vàng hắt qua tấm rèm mỏng vào
tường phòng trọ. Nhi tắt màn hình điện thoại, đặt úp xuống sàn cạnh gối, và tự nhủ đây chỉ là một
con bot lỗi, một cái gì đó công ty chưa kịp dọn trước Tết, mai kiểm tra lại chắc sẽ hết. Cô đã tự
nhủ những câu tương tự với chính mình đủ nhiều lần trong đời để biết khi nào mình đang nói dối
mình, và lần này cô cố tình không để ý tới điều đó.
Đêm giao thừa của cô kết thúc bằng cách cô vẫn hay kết thúc mọi thứ: một mình, đèn ngủ vàng, và
tiếng động ngoài kia thuộc về những người khác.
Ba giờ sáng, cô tỉnh giấc theo đúng phản xạ hình thành từ nghề: cứ nửa đêm về sáng là mắt tự mở,
dù không có báo thức, dù không có report nào đang chờ xử lý ở nhà. Cô với tay lấy điện thoại,
định chỉ xem giờ rồi ngủ tiếp, nhưng ngón tay cái tự động vuốt mở khoá, tự động mở lại đúng ứng
dụng cô tải tối qua. Vẫn đúng thẻ đó, đúng dòng chữ đó, không một chữ nào đổi. Không cả khoảng
cách, dù đêm qua cô có ra ngoài đổ rác một lần. Cô thử tính
nhẩm: ba giờ sáng mùng Một Tết, còn ai thức mà mở app hẹn hò để giữ trạng thái hoạt động liên tục
suốt bốn tiếng đồng hồ như vậy. Câu trả lời hợp lý nhất là không ai cả, đây phải là một dòng mặc
định app tự gắn cho những hồ sơ chưa từng đăng xuất, một lỗi hiển thị vô hại. Nhưng cô vẫn nằm im,
mắt mở to trong bóng tối, nhìn dòng chữ xanh phát sáng trên trần phòng trọ như một con mắt không
bao giờ chớp, và lần đầu tiên trong đêm nay cô thấy tim mình đập nhanh hơn cả lúc pháo hoa nổ, vì
một lý do cô chưa gọi tên được, nhưng chắc chắn không còn là niềm vui đầu năm nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →