🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáu giờ hai mươi sáng ngày khai giảng, bánh xe đạp điện của tôi cán qua vũng nước còn đọng lại từ

trận mưa đêm qua, văng một vệt bùn dài lên ống quần đồng phục mới toanh. Tôi không quay lại nhà

thay. Dậy sớm hơn thường lệ nửa tiếng đã là cả một nỗ lực, tôi không định lãng phí nó chỉ vì một

vệt bùn.

Cái thói quen dậy sớm này tôi có từ hồi nào tôi cũng không nhớ rõ, giống hệt cái thói quen kia:

góc vở nào của tôi cũng có vài ô vuông nhỏ nguệch ngoạc, xếp cạnh nhau như một bàn cờ dở dang.

Không ai hỏi tôi vẽ để làm gì, kể cả chính tôi. Nó chỉ ở đó, từ những cuốn vở lớp một cho tới cuốn

sổ tôi đang định mua chiều nay để bắt đầu năm học lớp mười.

Trường trung học phổ thông Cẩm Giang nằm cuối con đường Trần Cao Vân, cách nhà tôi một cây tám. Cổng

trường sáng nay treo băng rôn đỏ chữ vàng, loa phóng thanh đang thử âm thanh trước khi buổi lễ bắt

đầu, tiếng "a lô, một hai ba" lặp đi lặp lại vọng ra tận vỉa hè. Tôi dắt xe vào bãi, khoá càng, rồi

đứng tần ngần một lúc trước khi tìm được chỗ xếp hàng của lớp mười A2.

"Ê, Thư!"

Tôi quay lại. Bảo đứng đó, kính cận, áo sơ mi bỏ gọn trong quần, tay đã cầm sẵn một cây bút bi gõ

lách cách vào lòng bàn tay kia, y hệt hồi cấp hai. Tụi tôi học chung từ lớp bảy, cùng lên cấp ba,

cùng vào một lớp. Với tôi đó gần như là điều duy nhất chắc chắn của buổi sáng hôm nay.

"Mày tới sớm dữ," Bảo nói.

"Tao lúc nào chả tới sớm." Tôi đáp, rồi nhìn quanh tìm chỗ đứng cho đúng hàng.

Hai đứa khác đứng gần đó quay lại nhìn khi nghe giọng tôi. Một đứa con gái tóc ngắn ngang vai

nhuộm nâu nhạt, tay cầm điện thoại giơ lên, có vẻ đang quay video cảnh sân trường buổi sáng. Một

đứa con trai đứng hơi lùi phía sau, tóc hơi dài che trán, không nói gì, chỉ nhìn đám đông bằng ánh

mắt của người đang tính xem còn bao lâu nữa buổi lễ mới xong.

"Lớp mười A2 hết chưa vậy trời," đứa con gái tóc nâu nói, không nhìn ai cụ thể. "Tui là Diễm nha.

Đứng cùng hàng cho vui."

"Đăng," đứa con trai phía sau chỉ nói đúng một chữ, rồi lại im.

Bốn đứa tụi tôi đứng thành một cụm nhỏ giữa cả trăm học sinh khối mười đang ồn ào chờ vào lễ. Tôi

không biết lúc đó là mình chọn đứng cạnh họ, hay chỉ đơn giản là chỗ trống gần nhất còn lại. Sau

này nghĩ lại tôi vẫn không chắc câu trả lời, và có lẽ cái không chắc đó mới là điều quan trọng.

Buổi lễ khai giảng diễn ra như mọi buổi lễ khai giảng khác: hiệu trưởng đọc diễn văn dài, học sinh

khối mười hai đại diện phát biểu, một tiết mục văn nghệ có bạn nào đó hát sai nhịp mà cả sân cười

ồ lên rồi vỗ tay động viên. Tôi ngồi giữa hàng ghế nhựa, nắng bắt đầu lên gắt, và nghĩ về việc lát

nữa sẽ được dẫn vào phòng học chính thức của mình trong suốt năm tới.

Phòng đó tên B203, cô chủ nhiệm nói vậy khi dẫn cả lớp đi từ sân trường lên dãy B, tầng hai. Cô tên

Nguyễn Thị Nga, dạy Địa lý, giọng điềm đạm, đi trước cả lớp với một xấp giấy kẹp trong tay.

"Cô xếp chỗ tạm theo vần chữ cái thôi nha các em," cô nói khi mở cửa phòng, "cô không xếp chỗ đâu

các em, các em tự ngồi mà, đúng không?"

Cả lớp cười rộ lên vì câu nói nghe có vẻ mâu thuẫn với chính hành động cô vừa làm, xếp một tờ sơ đồ

cụ thể rồi lại nói không xếp. Cô Nga cũng cười theo, có vẻ đây là kiểu nói đùa quen thuộc của cô,

không ai để tâm thêm.

Tôi bước vào phòng B203 lần đầu tiên trong đời.

Nắng buổi sáng chiếu xiên qua dãy cửa sổ bên trái, rọi thành từng vệt dài trên nền gạch cũ. Bàn ghế

gỗ còn mới, bảng đen sạch bong, quạt trần quay chầm chậm phía trên. Nó là một phòng học rất bình

thường, tôi tự nhủ vậy. Nhưng có một cảm giác gì đó, rất nhỏ, giống như bước vào một căn phòng vừa

có người vừa rời đi, dù rõ ràng phòng này còn trống trơn từ đầu hè tới giờ.

Tôi tìm tên mình trên sơ đồ dán ngay cửa lớp. Đỗ Minh Thư, bàn hai, dãy sát cửa sổ, theo đúng thứ tự

họ Đ đứng gần đầu bảng chữ cái. Tôi ngồi xuống, đặt cặp lên bàn, lấy cuốn vở đầu tiên ra.

Góc vở, theo phản xạ, tay tôi vẽ một ô vuông nhỏ.

Tôi nhìn nó một lúc, không hiểu vì sao hôm nay, đúng cái buổi sáng đầu tiên trong ngôi trường mới

này, tay tôi lại làm chuyện đó sớm hơn mọi khi, ngay cả trước khi tiết học đầu tiên bắt đầu. Tôi gấp

vở lại, tự nhủ chắc chỉ là thói quen, chẳng có gì để nghĩ nhiều.

Nhưng tôi vẫn ngoái lại nhìn tờ sơ đồ trên cửa một lần nữa trước khi cô Nga bắt đầu điểm danh, và

không hiểu vì sao trong đầu tôi bật ra đúng một câu hỏi, ngắn gọn, không đầu không cuối: liệu tờ

giấy đó có còn y nguyên như vậy tới hết năm học, hay sẽ có ngày nó khác đi.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →