Những đường nét chì trên bản vẽ không còn là những nét phác thảo vô tri, chúng là những đường dẫn năng lượng, những ranh giới định hình dòng chảy của sự sống. Tôi không còn nhìn vào tòa nhà như một khối bê tông cốt thép đơn thuần, mà như một cơ thể sống phức tạp, nơi mỗi cột, mỗi dầm, mỗi bức tường đều là một bộ phận có chức năng riêng trong hệ tuần hoàn của "khí" đô thị. Quá trình này không khác gì một cuộc giải phẫu tinh vi, nơi tôi phải thấu hiểu từng mạch máu, từng dây thần kinh vô hình để tái cấu trúc.
Cha tôi từng nói, phong thủy là y học của đất trời, và giờ đây, tôi đang thực hành một phiên bản "khoa học pháp y" lên chính những vết thương của thành phố. Tôi nghiên cứu các bản đồ địa chất, các mô hình mô phỏng dòng khí động học, và cả những phân tích về tần số rung động của vật liệu, tất cả đều được lồng ghép với những nguyên lý cơ bản mà cha đã ghi lại trong những cuốn sổ cũ. Chúng không còn là những điều huyền bí, mà là những công thức toán học, những định luật vật lý được mã hóa dưới ngôn ngữ cổ xưa.
Tôi nhận ra rằng, điều cha tôi gọi là "điểm Long Huyệt" hay "Tử Địa" không phải là những khái niệm siêu hình, mà là những khu vực nơi cường độ từ trường địa sinh biến đổi đột ngột, nơi luồng gió bị tắc nghẽn tạo thành xoáy âm, hoặc nơi sự cộng hưởng tần số âm thanh từ kết cấu kiến trúc gây ra hiệu ứng tiêu cực lên môi trường vi khí hậu và tâm sinh lý con người. Để "chuyển hướng long mạch," tôi cần phải thay đổi các yếu tố vật lý này một cách có chủ đích. Việc này đòi hỏi một sự tinh tế trong thiết kế, không phải là phá bỏ mà là điều chỉnh, tái định hình.
Sự "tái cấu trúc" này bao gồm việc thay đổi hình dạng façade để điều chỉnh hướng gió, bố trí lại các yếu tố cảnh quan để dẫn dòng nước ngầm một cách tự nhiên hơn, thậm chí là lựa chọn vật liệu xây dựng có khả năng hấp thụ hoặc phản xạ năng lượng nhiệt và điện từ. Mỗi thay đổi nhỏ đều phải được tính toán kỹ lưỡng, dự đoán tác động dây chuyền lên toàn bộ hệ thống. Tôi cảm thấy mình đang thực hiện một phép thuật, nhưng phép thuật này được xây dựng trên nền tảng của vật lý học và kỹ thuật xây dựng.
Càng đi sâu vào thiết kế, tôi càng thấy bóng dáng của cha hiện rõ trong từng khái niệm, từng lời giải thích. Ông đã nhìn thấy những điều này từ rất lâu, nhưng có lẽ, chỉ có tôi, với tư duy kiến trúc hiện đại và sự tiếp cận khoa học, mới có thể giải mã và hiện thực hóa tầm nhìn của ông. Một cảm giác "tender", một sự thấu hiểu sâu sắc, ập đến. Nó không phải là sự hối tiếc đơn thuần, mà là một sự nối kết vô hình giữa hai thế hệ, xóa nhòa mọi khoảng cách và định kiến.
Tôi hình dung tòa nhà trước mắt mình như một bản giao hưởng còn dang dở, mà cha tôi đã viết những nốt nhạc đầu tiên, và giờ tôi có nhiệm vụ hoàn thiện nó. Mỗi đường cong, mỗi mặt phẳng đều phải hòa quyện để tạo nên một dòng chảy hài hòa, một luồng năng lượng mới có khả năng hóa giải sự trì trệ của Tử Địa. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng sự nguy hiểm của nó không hề kém cạnh, bởi lẽ, hậu quả của một sai lầm có thể ảnh hưởng đến hàng triệu sinh mạng.
Tôi nhớ lại những lúc còn nhỏ, cha thường dẫn tôi đi khắp thành phố, chỉ vào những góc khuất, những tòa nhà cũ kỹ, và nói về "khí" của đất, về "long mạch" đang cuộn chảy dưới lòng đường. Hồi đó, tôi chỉ thấy ông là một người cha "mê tín", nhưng giờ đây, qua lăng kính của kiến trúc và khoa học, tôi nhận ra đó là những quan sát tinh tế về môi trường tức dòng chảy hài hòa, một luồng năng lượng mới có khả năng hóa giải sự trì trệ của Tử Địa. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng sự nguy hiểm của nó không hề kém cạnh, bởi lẽ, hậu quả của một sai lầm có thể ảnh hưởng đến hàng triệu sinh mạng; và chính những nguyên lý ấy, được tôi hệ thống hóa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →