Và rồi, một dòng chữ trong cuốn sổ tay sờn cũ của cha tôi đã thu hút mọi giác quan: "Long mạch không phải là ma thuật, mà là huyết mạch của địa cầu, nơi dòng năng lượng sinh học tuôn chảy, nuôi dưỡng vạn vật. Chúng ta, những kiến trúc sư của đất, có trách nhiệm điều hòa nó, không phải chinh phục." Câu nói ấy như một tia chớp rọi sáng toàn bộ tri thức mà tôi từng khinh thường, mở ra một chiều không gian mới cho sự thấu hiểu. Nó không còn là những khái niệm mơ hồ, mà là một nguyên lý cơ bản của vật lý địa chất và sinh thái học, được diễn giải qua ngôn ngữ cổ xưa.
Tôi nhận ra rằng, suốt bấy lâu nay, tôi đã nhìn nhận phong thủy qua lăng kính của sự kỳ thị và hoài nghi, thay vì một hệ thống khoa học thực nghiệm được đúc kết từ hàng ngàn năm quan sát. Cha tôi, với tư cách là một người đi trước, đã cố gắng truyền tải những kiến thức về sự tương tác giữa con người và môi trường, về cách mà cấu trúc địa hình, dòng nước ngầm, và thậm chí là hướng gió có thể ảnh hưởng đến sức khỏe, tinh thần, và vận mệnh của một cộng đồng. Đó là một dạng khoa học pháp y của địa lý, phân tích những vết sẹo và dòng chảy vô hình của đất đai để chẩn đoán và chữa lành.
Những công trình mà Tập đoàn Đông Á BĐS đã xây dựng, không chỉ là những khối bê tông vô tri, mà là những lưỡi dao sắc bén cắt đứt những dòng chảy năng lượng tự nhiên, tạo ra những điểm tắc nghẽn, những "Tử Địa" đúng như lời cha tôi đã cảnh báo. Họ đã biến những nguyên lý kiến tạo thành công cụ phá hủy, sử dụng quyền lực kinh tế và sự thiếu hiểu biết của công chúng để thực hiện một âm mưu chính trị mang tính hủy diệt, không chỉ nhắm vào đất đai mà còn vào chính tâm hồn của cư dân thành phố. Đó là một hình thức tội phạm có tổ chức nhắm vào hệ sinh thái đô thị, một tội ác vô hình nhưng có sức tàn phá khủng khiếp.
Nhưng nếu họ có thể phá hủy, thì tôi, với kiến thức kiến trúc của mình, cũng có thể tái tạo. Nếu long mạch là dòng chảy, thì kiến trúc chính là hệ thống kênh dẫn, là những công trình thủy lợi vĩ đại định hướng lại dòng nước, thay vì ngăn chặn. Tôi hình dung ra thành phố không chỉ là một mạng lưới đường sá và tòa nhà, mà là một cơ thể sống với những mạch máu năng lượng đang bị tổn thương. Nhiệm vụ của tôi không phải là san phẳng, mà là phẫu thuật, là tái cấu trúc để dòng chảy được thông suốt trở lại.
Tôi bắt đầu vẽ, không phải những bản vẽ kiến trúc thông thường, mà là những sơ đồ phức tạp của dòng khí, của trường năng lượng. Tôi sử dụng những nguyên tắc cơ bản của phong thủy mà cha tôi đã để lại, kết hợp với hiểu biết sâu sắc về cấu trúc, vật liệu, và tương tác vật lý của mình. Một tòa nhà không chỉ là nơi che mưa che nắng, nó có thể là một thấu kính tập trung năng lượng, một ống dẫn để điều hòa, tập trung hay phân tán dòng năng lượng, tạo ra một môi trường sống hài hòa hoặc gây ra sự nhiễu loạn sâu sắc, tùy thuộc vào cấu trúc và thiết kế cụ thể của nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 82 →