Lời của Vương Đông, như những nhát cắt sắc bén của một công cụ phẫu thuật tinh vi, đã mổ xẻ tâm lý con người ra trước mắt tôi, phơi bày một sự thật trần trụi đến mức tôi không thể ngay lập tức bác bỏ. Hắn đã nói về nỗi sợ hãi cố hữu của nhân loại trước sự hỗn loạn, về khát vọng bẩm sinh muốn được dẫn dắt, được che chở bởi một cấu trúc vững chắc. Tôi đã từng tin rằng kiến trúc là tạo tác vật lý để định hình không gian, nhưng Vương Đông lại biến nó thành công cụ thao túng tâm trí, một thứ tội phạm có tổ chức trên quy mô tinh thần.
Thế nhưng, sâu thẳm trong tôi, một luồng khí lạnh lẽo dâng lên, không phải từ sự phẫn nộ, mà từ một nỗi buồn sâu sắc, tựa như chứng kiến một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại bị bóp méo thành một công cụ tầm thường. Cha tôi, người đã dành cả đời để nghiên cứu sự hài hòa giữa con người và tự nhiên, hẳn sẽ đau lòng biết bao nếu phải nghe những lý luận này. Ông từng nói, phong thủy không phải là mê tín dị đoan, mà là một khoa học pháp y về dòng chảy năng lượng, một kiến thức cổ xưa được mã hóa bằng biểu tượng, nhằm tối ưu hóa sự tương tác giữa vật chất và phi vật chất.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của thành phố bao quanh. Không gian không chỉ là những bức tường và mái nhà; nó là một thực thể sống động, nơi năng lượng luân chuyển, nơi cảm xúc con người được khuếch đại hoặc bị triệt tiêu. Vương Đông đã nhìn thấy điều đó, nhưng hắn lại chọn cách bẻ cong dòng chảy tự nhiên, lợi dụng sự mong manh của tâm hồn để kiến tạo một đế chế. Hắn đã xây dựng những Tử Địa không chỉ để phá hủy long mạch vật lý mà còn để nghiền nát tinh thần con người, biến họ thành những con rối vô tri.
Cái "hệ thống dẫn dắt" mà hắn rao giảng chỉ là một nhà tù được ngụy trang, một bản thiết kế tinh vi nhằm tước đoạt ý chí tự do. Tôi nhận ra, sự khác biệt giữa tôi và hắn không nằm ở việc ai hiểu rõ hơn về kiến trúc hay phong thủy, mà nằm ở triết lý tận cùng của chúng tôi về giá trị con người. Cha tôi đã tin vào khả năng tự kiến tạo, ...Cha tôi đã tin vào khả năng tự kiến tạo, vào quyền năng tự định đoạt vận mệnh và không gian sống của mỗi cá nhân, một chân lý mà Vương Đông, với những lập luận sắc bén và tàn nhẫn, đã tìm cách phủ định triệt để trong cuộc đối đầu nghiệt ngã của chúng tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 71 →