🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Màn đêm buông xuống như một tấm màn nhung dày, nuốt chửng những âm thanh cuối cùng của một ngày phố thị ồn ã. Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, chỉ còn ánh sáng xanh ma mị từ màn hình hologram rọi lên gương mặt căng thẳng của chúng tôi. Lời tôi vừa dứt, về kế hoạch tấn công kép, treo lơ lửng trong không khí, nặng trĩu những hệ lụy mà cả hai đều thấu hiểu.

Bảo Châu gật đầu, một cái gật nhẹ nhưng dứt khoát, không một chút do dự hay đòi hỏi giải thích thêm. Ánh mắt cô, trong khoảnh khắc đó, không còn vẻ sắc lạnh thường thấy mà ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối, như một dòng chảy ngầm kết nối hai tâm hồn đang đứng trước bờ vực của một cuộc chiến không cân sức. Đó là một sự đồng điệu hiếm hoi, một ngôn ngữ không lời mà tôi cảm nhận được, vượt qua mọi rào cản của những khác biệt ban đầu.

Chúng tôi khởi hành khi kim đồng hồ chạm ngưỡng nửa đêm, thời điểm mà thành phố chìm vào giấc ngủ sâu nhất, để lộ ra những khoảng trống dễ bị tổn thương nhất. Con đường dẫn đến mục tiêu – một khu phức hợp thương mại mới xây của Tập Đoàn Đông Á, kiêu hãnh vươn cao như một ngón tay thép giữa lòng đô thị – dường như dài hơn bao giờ hết. Mỗi vòng bánh xe lăn đều mang theo một gánh nặng vô hình, một lời hứa thầm kín về sự sống còn và lẽ phải. Tôi tự hỏi, liệu có bao nhiêu người biết được rằng, bên dưới vẻ hào nhoáng của những dự án bê tông cốt thép ấy, một tội phạm có tổ chức đang âm thầm thao túng vận mệnh của cả một thành phố.

Khi chúng tôi đến nơi, khu phức hợp hiện ra sừng sững dưới ánh trăng mờ nhạt, một khối kiến trúc đồ sộ nhưng lạnh lẽo, như một con quái vật đang ngủ vùi. Các đường nét thiết kế, dưới con mắt của một kiến trúc sư như tôi, phô bày một sự tinh xảo đầy chủ đích, nhưng ẩn sâu bên trong là những biến thể lệch lạc so với nguyên tắc cân bằng tự nhiên của phong thủy. Tôi biết, đây không chỉ là một công trình xây dựng, mà là một công cụ, được sắp đặt một cách có hệ thống để tạo ra một lỗ hổng năng lượng, một vết thương trên bản đồ long mạch của thành phố.

"Khoa học pháp y của đất" – tôi lẩm nhẩm, khi ánh mắt lướt qua từng chi tiết của tòa nhà. Cha tôi đã dạy tôi nhìn nhận mọi vật thể không chỉ bằng hình dáng bên ngoài mà còn bằng những dòng chảy vô hình của khí và mạch. Giờ đây, tôi thấy rõ ràng hơn bao giờ hết, những điểm nhấn kiến trúc, những khối bê tông vô tri, tất cả đều được tính toán để phục vụ một mục đích đen tối. Đó là một trận đồ được dựng lên bằng cả sự tinh vi của kỹ thuật hiện đại lẫn sự thâm hiểm của một âm mưu chính trị ẩn mình dưới vỏ bọc kinh doanh.

Trước khi hành động, Bảo Châu quay sang tôi. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt tôi một khoảnh khắc dài hơn thường lệ, không cần bất kỳ lời nói nào. Tôi hiểu đó là sự chia sẻ gánh nặng, là lời nhắn nhủ về sự cẩn trọng, và có lẽ, là một chút lo lắng rất con người. Tôi đặt tay lên vai cô, một cử chỉ chưa từng có giữa chúng tôi, nhưng trong khoảnh khắc đó, nó tự nhiên như hơi thở. Bàn tay cô khẽ siết chặt lấy cánh tay tôi, một cái chạm nhẹ đủ để truyền đi sự tin tưởng và quyết tâm. Đó là một khoảnh khắc tender, , một biểu hiện vi tế nhưng đầy đủ của sự đồng điệu giữa hai cá thể đang đối mặt với những biến số khó lường.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 53
← TrướcTiếp →