Đông Á, với bản chất của một tội phạm có tổ chức, không chỉ đơn thuần phá hủy mà còn thao túng, biến những dòng khí tự nhiên thành vũ khí chống lại chính thành phố này. Cha tôi từng nói, “long mạch không chỉ là mạch đất, nó là mạch sống, mạch luân chuyển năng lượng của một cộng đồng.” Giờ đây, tôi hiểu rằng những công trình như Tháp Hưng Thịnh không chỉ là biểu tượng của sự tham lam, mà còn là những cỗ máy khổng lồ được thiết kế để hút cạn sinh khí, tạo ra những “tử địa” nhân tạo.
Tôi rà soát lại bản đồ số hóa mà cha đã để lại, kết hợp với dữ liệu vệ tinh và khảo sát địa chất mà chúng tôi thu thập được. Mỗi "điểm neo" mà Tập Đoàn Đông Á xây dựng lại là một nút thắt phức tạp, một vết sẹo trên bản đồ địa khí, được tính toán kỹ lưỡng để tối đa hóa sự nhiễu loạn. Chúng không chỉ là những cấu trúc vật lý đơn thuần, mà còn là những điểm tập trung năng lượng, nơi sự cân bằng tự nhiên bị bẻ cong một cách tàn nhẫn và có hệ thống.
Bảo Châu ngồi đối diện tôi, lau sạch khẩu súng lục với vẻ điềm tĩnh đến lạ. Ánh mắt cô sắc lạnh nhưng không hề tàn nhẫn, như một con đại bàng chuẩn bị săn mồi nhưng vẫn giữ được sự cao quý của loài chim trời. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ của cô đều toát lên sự chuẩn bị kỹ lưỡng, một bản năng sinh tồn được rèn giũa qua vô vàn thử thách, khác xa với thế giới của những bản vẽ và mô hình mà tôi vẫn quen thuộc.
"Chúng ta sẽ tấn công từ hai phía," tôi cất lời, giọng tôi trầm xuống, như muốn hòa vào sự tĩnh lặng của màn đêm. "Cô sẽ tạo ra sự nhiễu loạn ở vòng ngoài, thu hút sự chú ý của lực lượng an ninh và những người bảo vệ của tên phong thủy sư. Tôi sẽ có khoảng mười lăm phút để vô hiệu hóa 'long cốt' bên trong." Tôi chỉ vào một điểm trên bản vẽ kiến trúc 3D đang lơ lửng trên màn hình hologram.
Bảo Châu gật đầu, không cần tôi phải giải thích thêm về độ phức tạp hay hiểm nguy mà kế hoạch này tiềm ẩn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →