🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nỗi hối tiếc về những lời nói vô tâm, về sự thiếu tôn trọng của tôi đối với di sản của cha, giờ đây hiện rõ ràng như một vết sẹo vô hình, in hằn sâu trong tâm khảm. Tôi đã từng nhìn cha như một người lạc hậu, một kiến trúc sư của những điều mê tín, cố chấp bám víu vào những giáo điều cổ xưa mà tôi, với tư duy khoa học rạch ròi, cho là phi lý. Nhưng giờ đây, từng lời của Cụ Kiệt, từng trang sách cũ của cha, lại mở ra một thế giới mà tôi chưa bao giờ cho phép mình chạm đến, một thế giới được xây dựng trên những nguyên lý mà khoa học hiện đại đang dần tái khám phá.

Cụ Kiệt nhìn tôi với ánh mắt thấu hiểu, như thể đọc được dòng suy nghĩ hỗn độn đang giằng xé trong tâm trí tôi. Ông cụ chậm rãi nhấp một ngụm trà, hương lài thoang thoảng lan tỏa trong không khí tĩnh lặng. "Thiên Long, cha cháu không phải là người duy nhất nhìn thấy những dòng chảy ấy. Chúng ta, những người được gọi là 'thầy phong thủy', chỉ là những người giải mã. Còn bản thân các dòng chảy, chúng tồn tại một cách khách quan, như trọng lực, như điện từ trường." Giọng cụ trầm ấm, mang theo sự vững chãi của hàng thập kỷ kinh nghiệm. "Mỗi công trình kiến trúc, cháu thấy đấy, dù hiện đại đến mấy, cũng đều phải tuân thủ các định luật vật lý. Và những dòng chảy mà cha cháu nghiên cứu, cũng là một dạng định luật vật lý, nhưng ở quy mô lớn hơn, phức tạp hơn, ảnh hưởng đến cả môi trường sống và tâm lý con người."

Tôi gật đầu, bắt đầu thấy những sợi dây liên kết vô hình giữa hai thế giới tưởng chừng đối lập. Chẳng phải kiến trúc sư cũng là người điều khiển không gian, ánh sáng, vật liệu để tạo ra một môi trường sống hài hòa, tối ưu cho con người hay sao? Đó chẳng phải là một hình thái của việc "điều hòa dòng chảy" sao? Nếu phong thủy không phải là mê tín, mà là một dạng khoa học ứng dụng, một "khoa học pháp y của đất" như tôi đã từng nghĩ, thì những gì cha tôi làm chính là bảo vệ sự cân bằng sinh thái đô thị, không chỉ ở khía cạnh hữu hình mà còn cả vô hình.

"Cha cháu hiểu rằng thành phố này, với những dòng sông ngầm, những mạch nước, những đồi núi uốn lượn, không khác gì một cơ thể sống phức tạp," Cụ Kiệt tiếp lời, đặt tay lên cuốn bản đồ cũ kỹ của cha tôi. "Mỗi con đường, mỗi tòa nhà, mỗi cây cầu được xây dựng đều có thể là một mũi kim châm, một vết rạch. Nếu đặt đúng chỗ, nó sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh. Nhưng nếu đặt sai, nó sẽ trở thành một tử huyệt, gây ra sự biến đổi cưỡng bức, thậm chí là hoại tử." Tôi chợt rùng mình khi nghĩ đến những dự án đồ sộ mà Tập Đoàn Đông Á đang triển khai, những khối bê tông vô tri mà giờ đây tôi nhìn nhận chúng như những vết rạch nham hiểm trên một cơ thể sống.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →