🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi đứng lặng trước màn hình máy tính, nơi những đường nét kiến trúc phức tạp và những dự án bất động sản đồ sộ của Tập Đoàn Đông Á hiện lên như những vết sẹo rạch ngang tấm bản đồ thành phố. Chúng không còn là những công trình biệt lập trong mắt tôi, mà đã biến thành một chuỗi mắc xích, một mạng lưới được tính toán tỉ mỉ, phơi bày một âm mưu lớn hơn nhiều so với những gì tôi từng hình dung. Cảm giác lạnh lẽo của sự thật dần thấm sâu vào từng thớ thịt, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ mà từ nhận thức về một loại tội ác vô hình, nhưng hủy diệt.

Cụ Kiệt ngồi đối diện, tách trà xanh bốc khói nhẹ trên bàn, ánh mắt cụ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây cổ thụ đang khẽ lay động trong gió. "Cháu đã bắt đầu cảm nhận được, phải không, Thiên Long?" Giọng cụ trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu vô biên, như thể cụ đã đọc được từng suy nghĩ, từng dao động trong tâm hồn tôi. Cụ không cần phải hỏi về những gì tôi đã khám phá, bởi lẽ, cụ đã biết.

Tôi gật đầu, không nói nên lời. Những gì tôi nhìn thấy trên bản đồ, những "dòng chảy" của thành phố bị bóp nghẹt, bị chuyển hướng một cách cố ý, giờ đây không chỉ là dữ liệu khô khan. Chúng là những tiếng thở dài của đất, những nhịp đập yếu ớt của một sinh thể đang dần bị rút cạn. Tôi cảm nhận được sự kết nối giữa những khối kiến trúc vô tri và sự sống hữu hình, một mối liên hệ mà trước đây tôi đã thẳng thừng phủ nhận, xem đó là điều mê tín.

Tôi nhớ lại những buổi chiều theo cha đi khắp các ngõ ngách, ông chỉ tay vào những khúc sông uốn lượn, những ngọn đồi thoai thoải và giảng giải về "long mạch" như một dòng năng lượng sống của đất trời. Khi ấy, tôi, với tư cách một sinh viên kiến trúc đầy hoài bão, đã cười nhạt, cho rằng đó chỉ là những suy nghĩ cổ hủ, không có cơ sở khoa học. Giờ đây, mỗi đường nét, mỗi dòng chảy trên bản đồ đã trở thành bằng chứng sống động, minh chứng cho một chân lý mà cha tôi đã dành cả đời để thấu hiểu.

Khoa học pháp y của đất, tôi thầm nghĩ. Đúng vậy, tôi đang giải mã hiện trường vụ án mà nạn nhân chính là cả một thành phố. Những cấu trúc bê tông cốt thép của Đông Á, tưởng chừng vô hại, lại là những lưỡi dao sắc bén rạch vào huyết mạch của đô thị. Chúng được đặt ở những vị trí chiến lược, không phải ngẫu nhiên, mà theo một quy luật tàn độc, nhằm tạo ra một sự mất cân bằng có tính toán, một sự biến đổi cưỡng bức.

Cụ Kiệt khẽ đặt tách trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu phá vỡ sự tĩnh lặng. "Mỗi dòng chảy đều có sinh mệnh của nó, Thiên Long. Và sinh mệnh ấy, khi bị tổn thương, sẽ phản ứng." Cụ nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy cả quá khứ và tương lai. "Cha cháu hiểu điều đó, hơn ai hết. Ông ấy không chỉ là một kiến trúc sư, mà còn là người bảo vệ thầm lặng của những dòng chảy ấy."

Một làn sóng cảm xúc dịu dàng, gần như đau đớn, dâng lên trong lòng tôi. Nỗi hối tiếc về những lời nói vô tâm, về sự thiếu tôn trọng của tôi đối với di sản của cha, giờ đây hiện rõ ràng như một vết sẹo vô hình, in hằn sâu trong tâm khảm.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →