Khoa đếm được mười bảy cái mái tôn tốc trên đường từ bến xe vào tới nhà nghỉ tạm, chỉ trong đoạn đường chưa đầy hai cây số, và nó ghi lại con số đó vào cuốn sổ tay như một thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu, dù chưa biết con số này có ý nghĩa gì cho vụ án sắp tới hay không.
Điện thoại nó rung lên đúng lúc cả đội vừa xuống xe, một tin nhắn thoại từ một số quen thuộc: Cậu Duy, thầy trừ tà mạng đã giới thiệu không ít ca cho đội trong những năm gần đây, dù đây là lần đầu tiên qua kênh này kể từ khi đội bắt đầu ghi nhận cách nhận việc theo từng nguồn khác nhau.
Nó bật loa ngoài, cả bốn người cùng nghe.
"Chào cả đội," giọng Cậu Duy vang lên, có phần khàn hơn thường lệ. "Xin lỗi phải làm phiền qua tin nhắn thoại, chứ vụ này tui không dám gõ chữ, sợ gõ sai ý."
"Cậu cứ nói," Trọng nói, dù Cậu Duy không nghe được, một thói quen anh vẫn giữ khi nghe tin nhắn thoại như đang trò chuyện trực tiếp.
"Có một bà mẹ nhắn tin cho tui," Cậu Duy tiếp tục, "hỏi coi con bà mất trên biển hồi bão có còn vương vấn gì không. Tui coi qua vài tấm hình bà gửi, cảm được có gì đó thật, nặng lắm, mà vụ này vượt quá khả năng của tui rồi. Không phải kiểu vong nhỏ tui vẫn xử được qua video call."
Ngần lắng nghe chăm chú, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của Cậu Duy, một người vốn luôn tự tin về khả năng của mình qua màn hình, hiếm khi thừa nhận một ca nào đó vượt quá tầm với.
"Bà ấy ở đâu vậy cậu?" Lệ hỏi, dù biết Cậu Duy không nghe được câu hỏi trực tiếp, nhưng cô vẫn giữ thói quen phản ứng tự nhiên khi nghe tin nhắn thoại.
May mắn, Cậu Duy như đã đoán trước câu hỏi đó, tiếp tục nói.
"Bà ở một xã ven biển miền Trung, tên Vạn Thạnh, mới bị bão Số Bảy quét qua tháng trước. Con bà mất tích trên biển đêm bão, mà nghe bà kể, hình như có gì đó không ổn về mặt giấy tờ, tui không rõ chi tiết. Tui gửi số điện thoại bà qua tin nhắn chữ riêng, mấy đứa liên hệ trực tiếp coi sao."
Đoạn ghi âm kết thúc, và cả đội đứng lặng một lúc, cảm nhận được sức nặng của một vụ án mới đang chờ đợi phía trước, khác hẳn với những gì họ vừa trải qua ở thị trấn ven biển công nghiệp Cồn Nghêu.
"Vạn Thạnh," Khoa lẩm bẩm, mở bản đồ trên điện thoại tìm kiếm vị trí. "Làng chài nhỏ, không có nhà máy gì lớn, sống hoàn toàn bằng nghề biển."
"Khác hẳn vụ trước," Trọng nhận xét, nhìn quanh khung cảnh xung quanh: những căn nhà thấp, mái tôn nhiều chỗ vẫn còn móp méo vì bão, một vài cây dừa gãy ngang thân chưa kịp dọn.
Ngần hít một hơi sâu, cảm nhận mùi biển mặn mòi pha lẫn mùi bùn còn sót lại sau đợt lũ, một mùi hương khác hẳn không khí công nghiệp của xưởng đông lạnh Hải Toàn.
"Mình liên hệ với bà ấy luôn chứ?" Khoa hỏi, tay đã sẵn sàng bấm số điện thoại Cậu Duy vừa gửi.
"Liên hệ luôn," Ngần nói, quyết đoán. "Nhưng trước hết, mình cần tìm chỗ ở tạm, ổn định đã rồi mới bắt đầu."
Cả đội gật đầu đồng ý, và họ tiếp tục bước đi trên con đường làng còn ngổn ngang dấu vết của cơn bão vừa qua, mang theo một cảm giác vừa quen thuộc vừa mới mẻ trước một vụ án chưa biết sẽ dẫn họ tới đâu, tại một vùng đất mà biển cả vừa là nguồn sống, vừa là nơi cướp đi không ít mạng người.
Trên đường đi, Lệ dừng lại một chút, nhìn về phía những chiếc ghe đang nằm phơi mình trên bãi cát, một số còn nguyên vẹn, một số đã hư hại nặng sau cơn bão, và cô cảm nhận được một sự khác biệt rõ rệt so với không khí công nghiệp của xưởng đông lạnh Hải Toàn nơi đội vừa rời khỏi.
"Ở đây khác hẳn Cồn Nghêu," cô nói, giọng cô mang một sự trầm ngâm. "Không có tiếng máy móc, chỉ có tiếng sóng với tiếng người."
"Ừ," Ngần đáp, gật đầu đồng tình. "Nhưng chị nghĩ, nỗi đau mất người thân thì ở đâu cũng giống nhau, dù bối cảnh có khác biệt tới đâu."
Cả đội tiếp tục bước đi trong im lặng, mỗi người mang theo suy nghĩ riêng về những gì đang chờ đợi phía trước, khi ánh nắng chiều bắt đầu nhuộm vàng cả một vùng biển vẫn còn ngổn ngang sau cơn bão lớn.
Tới trước cửa nhà nghỉ tạm, Khoa dừng lại, nhìn quanh khung cảnh xóm chài một lần cuối trước khi bước vào trong.
"Em có cảm giác vụ này sẽ khác hẳn mấy vụ trước," nó nói, giọng nó mang một sự trực giác khó lý giải.
"Khác ở chỗ nào?" Trọng hỏi, tò mò.
"Em không biết chính xác," Khoa thừa nhận. "Chỉ là cảm giác thôi, giống như ở đây mọi thứ đều liên quan tới nhau chặt chẽ hơn, không tách bạch rõ ràng như những nơi khác mình từng tới."
Trọng gật đầu, không phản bác cảm giác đó của Khoa, vì chính anh cũng đang cảm nhận được một điều gì đó tương tự, một sự phức tạp tiềm ẩn trong chính cách một cộng đồng nhỏ gắn bó chặt chẽ với nhau qua nghề biển có thể cùng nhau giữ kín một bí mật.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →