Till Eulenspiegel xin vào làm thuê cho một lò bánh mì trong thành.
Ông chủ lò là người cộc cằn, hay nói mỉa, và ghét nhất là bị hỏi lại. Đêm ấy ông ta giao cho Till trông lò, rồi lên gác ngủ.
Đến khuya, Till mới nhớ ra mình chưa được dặn phải nướng loại bánh gì. Cậu leo lên gác gọi.
"Thưa ông chủ, đêm nay tôi nướng thứ gì ạ?"
Ông chủ đang ngái ngủ, bị đánh thức thì cáu tiết, quát vọng xuống:
"Đồ ngu! Thợ bánh mà còn phải hỏi nướng cái gì! Thì cứ nướng cú với khỉ ấy, đồ nỡm!"
Rồi ông ta lăn ra ngủ tiếp.
Till xuống bếp, gật gù. Cậu nhóm lò cho thật đượm, nhào hết chỗ bột trong nhà, và bắt tay vào làm.
Sáng ra, ông chủ lò xuống bếp — và đứng chết trân ở cửa.
Trên tất cả các khay, xếp hàng lối ngay ngắn, vàng ruộm và thơm nức, là cú. Cú to, cú nhỏ, cú xòe cánh, cú rụt cổ, mắt bằng nho khô. Và khỉ. Khỉ ngồi, khỉ ôm đầu, khỉ nhe răng, đuôi cong tớn lên.
Không có lấy một ổ bánh mì nào.
Ông chủ gào lên đến vỡ nhà. Ông ta đòi Till bồi thường toàn bộ chỗ bột đã phá.
Till chắp tay rất lễ phép:
"Thưa ông, ông bảo tôi nướng cú với khỉ, tôi nướng cú với khỉ. Nhưng nếu ông đền tôi tiền bột thì bao nhiêu chỗ này là của ông, tôi xin đi ngay."
Ông chủ nghe cũng bùi tai — dù sao cũng vớt lại được chút bột — bèn đưa tiền. Till nhận tiền, ôm hết chỗ cú và khỉ ra chợ.
Hôm ấy là ngày hội trong thành. Trẻ con nhìn thấy mấy con cú bằng bánh thì reo lên, kéo cả bố mẹ tới. Người lớn mua vì lạ. Người già mua vì buồn cười. Chỉ đến trưa là Till bán sạch, thu về gấp mấy lần tiền bột.
Ông chủ lò nghe tin, chạy ra chợ.
Ông ta đến nơi thì chỉ còn cái mẹt không và một đám đông đang cười nói. Ông ta đứng đó, mặt hết đỏ lại tái, mà không nói được câu nào — vì mọi lời cần nói thì chính ông ta đã nói đêm hôm trước rồi.
Góc tương tác
- Đoán câu chốt: khi ông chủ quát "thì cứ nướng cú với khỉ ấy", hãy dừng lại đoán xem Till sẽ làm gì. Với Till thì luôn chỉ có đúng một đáp án — và đó là đáp án mà không ai ngờ tới.
- Cơ chế cười: nghĩa đen bẻ nghĩa bóng — cơ chế duy nhất của Till, nhưng dùng đến tận cùng. Ông chủ nói mỉa cho sướng miệng; Till làm đúng từng chữ, và lời nói mỉa quay lại cắn chủ nó.
- Nghe kể (M8): đoạn tả các khay bánh phải kể thật chậm và thật chi tiết — cú to, cú nhỏ, khỉ ôm đầu, đuôi cong — càng tả kỹ càng buồn cười, vì người nghe hình dung ra ông chủ đứng nhìn.
- Nghĩ thêm: ông chủ lò thua ở đâu — ở chỗ giao việc không rõ, hay ở chỗ thích nói mỉa?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →