Cô Perrette (đọc là Pê-rét) đội một bình sữa lên đầu, kê một cái đệm vải cho êm, rồi rảo bước ra chợ.
Sáng hôm ấy trời đẹp. Váy ngắn gọn gàng, chân đi giày thấp, cô bước thoăn thoắt trên con đường làng. Bình sữa đầy ắp, trắng tinh, sóng sánh theo nhịp chân.
Và trong lúc đi, cô bắt đầu tính toán.
Bình sữa này bán được chừng ấy tiền. Chỗ tiền ấy mua được một trăm quả trứng.
Cô mỉm cười. Đúng rồi, một trăm quả.
Trứng ấp lên thành gà con. Ừ thì có hao vài quả, nhưng còn lại cũng phải tám chục con gà. Gà nuôi quanh nhà, cho ăn thóc rơi vãi, chẳng tốn là bao. Lớn lên bán đi...
Bước chân cô nhanh hơn.
Bán tám chục con gà, đủ tiền mua một con lợn. Lợn thì dễ nuôi lắm, cho ăn cám thừa là béo. Vỗ mấy tháng, bán con lợn ấy đi...
Là mua được một con bò! Một con bò cái, lại còn dắt theo một con bê con nữa chứ!
Perrette gần như reo lên. Cô đã thấy rõ mồn một cái sân nhà mình: con bò nhai cỏ thong thả, con bê nhảy lon ton giữa đàn gà. Rồi mai kia bò đẻ thêm lứa nữa, cô sẽ là người có của trong làng, ai gặp cũng phải chào một tiếng.
Con bê nó nhảy như thế này này!
Và cô nhún chân nhảy lên một cái, y hệt con bê trong đầu mình.
Bình sữa rơi khỏi đầu.
Choang.
Sữa đổ trắng xóa mặt đường, ngấm vào đất, chảy thành mấy dòng nhỏ rồi tan đi. Trứng, gà, lợn, bò, bê — cả cái gia sản lộng lẫy ấy nằm cả trong vũng sữa dưới chân cô.
Perrette đứng chết lặng. Rồi cô ngồi thụp xuống bên mảnh bình vỡ, không biết về nhà thì ăn nói với chồng thế nào.
Người ta kể rằng sau cùng cô cũng lủi thủi về, và bị mắng cho một trận ra trò. Từ đó trong làng, hễ ai mơ mộng quá đà, người ta lại bảo: "Coi chừng cái bình sữa của Perrette đấy!"
Bài học: Đừng đếm trước những thứ mình chưa có. Mơ ước là quyền của mọi người, nhưng ai mải ngắm cái gia tài trong đầu mà quên cái bình đang đội trên đầu, thì rốt cuộc mất cả hai.
Góc tương tác
🎯 Đố vui (M6): Chuỗi mơ mộng của Perrette đi theo thứ tự nào? (a) sữa → bò → gà → trứng · (b) sữa → trứng → gà → lợn → bò và bê · (c) sữa → vàng → nhà lầu. — Và tất cả tan biến chỉ vì một cái nhún chân.
💬 Suy ngẫm: Người Việt có câu "Đếm cua trong lỗ", "Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng". Nhưng nếu Perrette không mơ, cô có bao giờ đủ động lực để đi từ bình sữa tới con bò không? Ranh giới giữa hoạch định và mộng hão nằm ở chỗ nào?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.