🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một con cáo sa vào bẫy.

Nó vùng vẫy suốt đêm, và đến rạng sáng thì thoát ra được — nhưng phải để lại cái đuôi trong bẫy.

Cáo lết về hang, đau ê ẩm. Nhưng cái đau ở mông không thấm gì so với cái đau ở lòng tự trọng. Cáo mà không đuôi thì còn ra thể thống gì. Cứ nghĩ tới cảnh cả bầy nhìn thấy cái mông trọc lóc của mình rồi cười ồ lên, nó lại muốn chui xuống đất.

Nó nằm nghĩ ba ngày ba đêm. Rồi nó nghĩ ra một kế.

Sáng hôm sau, Cáo cụt đuôi triệu tập cả bầy cáo trong rừng lại họp. Nó trèo lên một mỏm đá, ưỡn ngực, dáng vẻ trịnh trọng như một nhà hiền triết sắp công bố phát kiến vĩ đại.

"Thưa toàn thể anh em họ Cáo," nó cất giọng vang vang. "Hôm nay tôi tới đây để nói với anh em một điều mà tôi đã ngẫm nghĩ rất lâu. Chúng ta đã sai lầm suốt bao nhiêu đời!"

Cả bầy nhốn nháo. "Sai cái gì?"

"Cái đuôi!" Cáo cụt đuôi phất tay. "Anh em cứ thử nghĩ mà xem. Cái đuôi nặng trịch, kéo lê sau lưng. Chạy thì vướng. Chui bụi thì mắc. Trời mưa thì ướt sũng, bùn bám đầy. Chó săn đuổi theo, nó tóm được cái gì trước? Cái đuôi! Bao nhiêu anh em nhà ta bỏ mạng chỉ vì cái của nợ ấy!"

Đám cáo ngơ ngác nhìn nhau. Nghe... cũng có lý.

"Còn đẹp đẽ gì đâu," Cáo cụt đuôi nói tiếp, mỗi lúc một say sưa. "Đó là thứ thừa thãi, lỗi thời! Tôi đề nghị: toàn thể họ Cáo chúng ta cắt bỏ đuôi đi! Nhẹ nhõm, gọn gàng, tự do! Tôi đã làm rồi đây này — anh em thấy tôi bây giờ nhanh nhẹn chưa!"

Nó xoay một vòng khoe cái mông trụi lủi.

Đám cáo trẻ bắt đầu gật gù. Vài con đã đưa mắt nhìn cái đuôi của mình, ra chiều ái ngại.

Đúng lúc ấy, một con cáo già ngồi cuối đám đông thong thả đứng dậy. Nó chống chân, nheo mắt nhìn lên mỏm đá.

"Anh bạn," cáo già nói, giọng chậm rãi. "Cái lý của anh nghe hay lắm. Nhưng cho tôi hỏi một câu thôi."

"Anh cứ hỏi."

"Nếu hôm nọ anh không bị bẫy kẹp mất cái đuôi — thì hôm nay anh có đứng đây khuyên chúng tôi cắt đuôi không?"

Cả bầy im phăng phắc.

Rồi tiếng cười vỡ ra, lan khắp khu rừng.

Cáo cụt đuôi đứng chôn chân trên mỏm đá, mặt đỏ tới tận mang tai. Nó tụt xuống, len lén chuồn về hang, và từ đó không bao giờ tổ chức họp bầy nữa.

Bài học: Trước khi nghe theo lời khuyên của ai, hãy tự hỏi: người khuyên ta sẽ được lợi gì? Không ít lời khuyên nghe rất có lý, chẳng qua chỉ là cách người ta bào chữa cho chính cái thiếu hụt của mình.

Góc tương tác

🎯 Đố vui (M6): Câu hỏi nào của cáo già đã lột trần cả bài diễn thuyết? (a) "Đuôi anh đâu rồi?" · (b) "Nếu anh không mất đuôi, anh có khuyên chúng tôi cắt đuôi không?" · (c) "Ai bầu anh làm thủ lĩnh?" — Một câu hỏi đúng chỗ mạnh hơn cả tràng tranh luận.

💬 Suy ngẫm: Bạn có nhớ lần nào ai đó khuyên bạn "bỏ đi cho nhẹ nợ" một thứ mà chính họ vừa đánh mất không? Ngược lại — có khi nào chính bạn đã làm "con cáo cụt đuôi"?

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →