Có người nước Sở đem ngọc sang nước Trịnh bán.
Anh ta biết viên ngọc của mình quý. Nhưng anh ta muốn nó bán được giá hơn nữa. Cho nên trước khi đi, anh ta làm một cái hộp.
Cái hộp ấy đóng bằng gỗ mộc lan — thứ gỗ thơm. Anh ta hun nó bằng quế và tiêu cho hương ngấm vào từng thớ. Rồi anh ta nạm ngọc châu quanh viền, điểm thêm đá ngọc đỏ, và cẩn lông chim trả xanh biếc lên nắp.
Xong xuôi, anh ta đặt viên ngọc vào trong, đậy lại, mang ra chợ nước Trịnh.
Có người nước Trịnh tới xem. Người ấy nhìn cái hộp rất lâu.
Rồi người ấy trả tiền, cầm cái hộp lên, và đưa trả lại viên ngọc.
Anh ta ra về, hài lòng, ôm khư khư cái hộp gỗ thơm.
Hàn Phi chép xong thì hạ một câu gọn:
Đó có thể gọi là khéo bán hộp, chứ không thể gọi là khéo bán ngọc.
Câu ấy đâm cả hai người cùng một lúc.
Người mua thì rõ rồi — anh ta bỏ mất viên ngọc để lấy một cái vỏ. Người đời sau lấy chuyện này để chê những kẻ chỉ nhìn bề ngoài.
Nhưng Hàn Phi không chê người mua. Ông chê người bán.
Chính người bán đã dồn công sức vào cái hộp cho tới khi cái hộp lộng lẫy hơn thứ nó đựng. Anh ta muốn cái vỏ giúp bán được ngọc, nhưng làm quá tay, và cái vỏ nuốt mất viên ngọc.
Và đoạn văn ấy nằm trong một mạch lập luận về lời nói.
Hàn Phi đang nói về những người biện thuyết ở các nước — kẻ nào lời cũng bay bổng, cũng văn hoa, cũng đầy điển tích đẹp đẽ. Vua nghe thì thích cái giọng, và quên mất cái việc. Người dâng kế thì lo trau chuốt câu chữ, rồi chính câu chữ ấy che khuất cái kế.
Ông kết: người đời nay bàn chuyện, phần nhiều là nói lời hay ho bóng bẩy, còn kẻ cầm quyền thì chỉ chuộng cái văn vẻ ấy mà bỏ quên cái dùng được.
Cái hộp gỗ mộc lan, hun quế tiêu, nạm ngọc, cẩn lông chim trả — đó không phải một món đồ. Đó là một bài diễn văn hay.
Ngẫm: Người mua bị cười suốt hai nghìn năm. Nhưng nếu cái hộp thật sự đẹp đến thế, và anh ta thật sự chỉ cần cái đẹp — thì người sai có chắc là anh ta không? Hàn Phi đã trả lời: người sai là kẻ làm cái vỏ đẹp hơn ruột.
Góc tương tác: Ngày nay ta gói hàng bằng ba lớp hộp, quay video ba mươi giây thật đẹp cho một sản phẩm bình thường, viết bản trình bày lung linh cho một ý tưởng còn dở. Theo bạn, ranh giới giữa trình bày tử tế và bán hộp thay vì bán ngọc nằm ở đâu?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →