🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sảnh Guồng sáng khai giảng năm tư đông hơn tôi nhớ, hoặc có lẽ tôi chỉ quên mất nó luôn đông thế

này. Hàng người xếp dọc theo tường đá, mỗi đứa ôm một cuốn sổ điểm danh riêng, chờ tới lượt đọc mã

số trước bàn Giám Thu. Nắng sớm xuyên qua ô cửa kính cao phía trên, đổ thành những cột bụi vàng lơ

lửng giữa không khí, và trong cái ánh sáng ấy tôi nhìn thấy Kỳ đứng cách tôi ba người, cao hơn đám

đông một cái đầu, tóc vẫn rối như chưa bao giờ chịu nằm yên dù đã cắt từ đầu Kỳ Mưa Dầm.

Hai tháng nghỉ không gặp, tôi cứ tưởng gặp lại sẽ ngượng. Không hề. Anh len qua hai đứa đứng trước,

nắm lấy tay tôi như thể mới chia tay hôm qua.

"Về sớm vậy?" tôi hỏi.

"Ở nhà chật quá. Ba đứa em tranh nhau cái giường, anh chọn về trước cho yên." Kỳ cười, mắt nheo

lại. "Với lại, anh nhớ."

Tôi không hỏi nhớ gì. Ở Vạn Chỉ, câu đó không cần tân ngữ. Ai cũng hiểu ngầm rằng nhớ nghĩa là còn

giữ được, và còn giữ được là chuyện đáng nói ra thành lời, không phải chuyện mặc định như ở những

nơi khác.

Bàn Giám Thu tiến gần dần theo hàng. Tôi liếc sang tấm Bảng Nợ dán cạnh cửa, nơi tên tôi nằm ở cột

thứ ba từ trái, mã số quen thuộc, và dòng ghi học phí năm tư: mười hai cuộn. Con số đó không làm

tôi hoảng, tôi đã tính trước từ hè, đã để dành đủ những chuyện nhỏ để kể ra khi tới lượt. Đó là mẹo

mà đứa nào nhà không có tiền mua miễn trừ tạm thời cũng học được từ năm nhất: chủ động kể một

chuyện vụn vặt trước mặt Giám Thu ngay trong kỳ thu, một chuyện thật nhưng chẳng đáng gì, để cơ chế

rút có cái rẻ mà lấy trước, khỏi mò xuống những thứ mình muốn giữ.

"Đan Nhiên, mã bốn ba bảy." Giám Thu gọi tên tôi, giọng đều đều, mắt không rời cuốn sổ.

Tôi bước tới, ngồi xuống ghế đối diện bàn, và bắt đầu kể chuyện mất chiếc dép lê ở căng-tin hồi

tháng trước, kể chậm rãi, kể cả chi tiết thừa như màu quai dép, như tiếng cười của đứa bạn cùng bàn

khi thấy tôi đi chân trần về ký túc. Giám Thu không ngẩng lên, chỉ đánh dấu vào ô tương ứng. Tôi

không biết chắc mẹo này có thật sự hiệu quả hay chỉ là một niềm tin dân gian học sinh nghèo tự an

ủi nhau, nhưng tôi vẫn làm, năm nào cũng làm, vì làm còn hơn không làm gì cả.

"Xong. Cô đã đóng đủ mười chín cuộn tính tới năm tư, đúng hạn, không thiếu sợi nào." Giám Thu gấp

sổ lại. "Học phí năm nay ghi nhận, chờ Kỳ Sương thu chính thức."

Tôi gật đầu, đứng dậy nhường chỗ. Mười chín cuộn trong ba năm, đúng hạn, không nợ đọng, đó là con

số tôi tự hào âm thầm, thứ duy nhất tôi kiểm soát được hoàn toàn trong cái thế giới mà phần còn lại

cứ trôi tuột khỏi tay theo cách tôi không lường trước.

Tôi đứng nép sang một bên chờ Kỳ. Hàng người vẫn đông, tiếng gọi mã số lặp lại đều như một bài kinh

hành chính. Khi tới lượt anh, tôi thấy Giám Thu dừng lại lâu hơn bình thường trước khi đánh dấu vào

sổ, ngẩng lên nhìn Kỳ một giây rồi mới cúi xuống viết tiếp. Tôi không nghe được số cụ thể từ chỗ

đứng, chỉ thấy nét mặt Kỳ khi anh bước ra khỏi bàn, có một thoáng gì đó anh cố giấu bằng nụ cười

quen thuộc.

"Sao rồi?" tôi hỏi.

"Bình thường." Anh khoác tay qua vai tôi, kéo tôi ra khỏi hàng. "Đói chưa? Đi ăn."

Tôi để chuyện đó trôi qua, tự nhủ năm nào Kỳ cũng phải đóng nhiều hơn tôi, vì suất Vay Trước của

anh cộng lãi mỗi năm một khác, chuyện đó tôi đã quen từ năm nhất, không có gì mới. Chúng tôi đi

ngang khu vực Bảng Nợ chung, nơi những cột số của cả khoá được cập nhật công khai mỗi kỳ thu, nhưng

tôi không dừng lại nhìn tên anh trong đó. Có những thứ tôi biết là tồn tại nhưng chọn không nhìn

thẳng vào, và lúc đó tôi tưởng đó là vì tôi tôn trọng anh, không muốn soi mói khoản nợ như một đứa

tọc mạch.

Bây giờ kể lại, tôi không chắc lý do đó có hoàn toàn thật không.

Chúng tôi ngồi ở bậc thềm đá ngoài Sảnh Guồng, chia nhau nắm xôi tôi mang từ ký túc. Kỳ kể chuyện

hè, chuyện ba đứa em tranh nhau đồ chơi, chuyện mẹ anh dạo này ho nhiều hơn nhưng không chịu đi

khám. Tôi nghe, chen vào vài câu, tay xoa ngón cái vào lòng bàn tay trái theo thói quen mà chính

tôi cũng không để ý, một tật tôi có từ nhỏ, hồi xưa Kỳ hay trêu mỗi lần thấy tôi làm vậy lúc nói dối

hay né tránh chuyện gì. Dạo này anh không trêu nữa. Tôi không nghĩ nhiều về việc đó, chỉ thấy hơi

lạ thoáng qua rồi quên ngay, giống cách người ta quên một cơn gió lùa qua cửa sổ đúng lúc đang bận

nghĩ chuyện khác.

"Mai đi quán trà không?" tôi hỏi, nhét miếng xôi cuối vào miệng. "Chỗ cũ ấy, gần ký túc nam."

"Ừ được." Kỳ gật, rồi dừng lại, mắt nheo như đang cố lục lại thứ gì trong đầu. "Mà em hay mua cho

anh loại trà gì ấy nhỉ? Cái... cái tên nó là gì ấy quên mất rồi."

Tôi nhìn anh. Có một khoảng lặng rất ngắn trước khi tôi trả lời, ngắn tới mức chính tôi cũng không

chắc nó có thật hay chỉ do tôi tưởng tượng ra sau này khi nhớ lại.

"Trà sen non." Tôi cười, cố giữ giọng bình thường. "Anh uống có mỗi loại đó từ năm nhất tới giờ."

"À ừ, trà sen non." Kỳ gật gù, cười xoà, đưa tay gãi gáy. "Dạo này đầu óc anh lú thật, chắc tại

nghỉ hè lâu quá không động tới sách vở gì."

Anh nói câu đó nhẹ tênh, như một lời than vãn hoàn toàn bình thường của bất cứ ai vừa trải qua kỳ

nghỉ dài. Tôi cũng cười theo, gật đầu, nói đùa lại rằng chắc do ăn nhiều ngủ nhiều quá nên não chậm

lại. Chúng tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần, đi về phía lớp học đầu tiên của năm học mới, tay vẫn

nắm tay nhau, và cả buổi sáng hôm đó tôi không nghĩ thêm gì về chuyện cái tên loại trà nữa.

Chỉ là tối hôm đó, khi ngồi một mình trong phòng ký túc, tôi mở cuốn sổ tay da nâu ra, lật tới

trang trống đầu tiên của năm học, và viết xuống một dòng chữ nhỏ, không có tiêu đề, không giải

thích cho ai kể cả cho chính mình vì sao lại viết. "Loại trà anh thích: trà sen non." Tôi gấp sổ

lại, đặt vào ngăn kéo, và tắt đèn đi ngủ, không hề biết đó sẽ là dòng đầu tiên trong một danh sách

mà tôi sẽ còn viết thêm rất nhiều lần nữa.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →