🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khoảnh khắc Hà thốt lên những lời cuối, bức màn dày đặc của sự thù địch trong tâm trí tôi như tan biến, để lại một khoảng trống hoang hoải đến lạ. Tôi từng hình dung Ma Giới là vực thẳm của ác tâm, là nguồn cội của mọi tai ương, nhưng giờ đây, ranh giới ấy lại trở nên mờ nhạt như một bức tranh thủy mặc bị nhòe bởi sương khói. Nỗi đau của Hà, dẫu không phải của riêng mình tôi, lại chạm đến một phần sâu thẳm trong linh hồn, nhắc nhở tôi về cái giá mà bất kỳ sinh linh nào cũng phải trả khi đối mặt với định mệnh nghiệt ngã.

Nàng đứng đó, giữa ánh sáng yếu ớt hắt ra từ ngọn đèn dầu cổ kính, dáng vẻ tiều tụy nhưng ánh mắt lại như chứa đựng cả một biển cả dữ dội của tình yêu và sự tuyệt vọng. Tình yêu, như một ngọn lửa thiêng liêng, có thể soi rọi đường đi nhưng cũng có thể thiêu rụi tất thảy khi bị đẩy đến tận cùng của sự lựa chọn. Hà không phải là hiện thân của cái ác, nàng chỉ là một con người, mắc kẹt trong lưới nhện của số phận, bị buộc phải tìm kiếm tia hy vọng mong manh từ kẻ mà chúng tôi coi là Địch. "Người thân bệnh nặng," nàng thì thầm, giọng nói vỡ vụn như tiếng lá khô rơi trong đêm thu, "chỉ Địch mới có thể cứu chữa." Lời biện minh ấy, dù không thể xóa nhòa hành động của nàng, lại gieo vào lòng tôi một hạt mầm của sự thấu cảm.

Làm sao ta có thể phán xét một trái tim đang tan vỡ, một linh hồn đang giằng xé giữa lòng trung thành và tình thân? Triết lý Đạo dạy rằng vạn vật đồng nhất, thiện ác tương sinh, nhưng trong những khoảnh khắc như thế này, mọi giáo điều dường như đều trở nên vô nghĩa. Tôi không thể tha thứ cho những gì nàng đã làm, không thể chấp nhận sự bắt tay với Ma Giới, nhưng tôi cũng không thể từ chối lắng nghe nỗi thống khổ sâu thẳm ẩn sau lựa chọn của nàng. Đó là một gánh nặng mà tôi, kẻ kế thừa di sản Hộ Quốc, chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt: đối thủ không phải là quỷ dữ, mà là một con người, yếu đuối và đầy thương tổn, giống như bất kỳ ai trong chúng ta.

Trong khi tâm trí tôi còn đang chìm đắm trong những suy tư phức tạp ấy, thì một tin tức khẩn cấp khác lại kéo tôi về với thực tại nghiệt ngã. Gậy Thủy Tinh, bảo vật tưởng chừng đã vĩnh viễn chìm sâu dưới đáy đại dương, nay lại được một tập đoàn Na Uy trục vớt. Thông tin này như một luồng điện giật, xuyên qua lớp sương mù của nỗi đau cá nhân, nhắc nhở tôi về trách nhiệm nặng nề của Hộ Quốc. Bảo vật đang trên đường đến Oslo, và chúng tôi, những người giữ gìn di sản ngàn năm, lại phải đối mặt với một thử thách chưa từng có: bước ra thế giới, nơi chúng tôi không có mạng lưới, không có tài nguyên, chỉ có ý chí và lời thề khắc sâu trong dòng máu.

Đây là lần đầu tiên Hộ Quốc phải vươn mình ra khỏi biên giới quê hương, đối mặt với một thế giới rộng lớn và xa lạ. Cảm giác bất lực xen lẫn quyết tâm dâng trào trong tôi. Nếu không thể thu hồi Gậy Thủy Tinh, nếu để một bảo vật linh thiêng của tiền nhân rơi vào tay kẻ khác, thì mọi lời thề, mọi sự tu luyện thành tiên đều trở nên vô nghĩa. Tôi phải đi, dù con đường phía trước mịt mùng như biển đêm không sao.

Chuyến hành trình đến vùng biển nơi Gậy Thủy Tinh được trục vớt là một cuộc đua với thời gian, với những giới hạn của bản thân và với cả những thế lực vô hình đang thao túng phía sau. Khi đặt chân lên con tàu nghiên cứu, nơi bảo vật tạm thời được cất giữ, tôi cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng rất khác lạ, đang tỏa ra từ khối gỗ mục nát. Đó không phải là hào quang rực rỡ của thần linh, mà là một thứ rung động trầm mặc, như tiếng vọng từ một quá khứ xa xăm đang chờ được đánh thức.

Hết Chương 71

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 72
← TrướcTiếp →