...mẹ em bệnh nặng, một căn bệnh quái ác mà những lương y giỏi nhất cũng đành bó tay. Nàng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi như làn khói mỏng manh giữa cơn gió dữ. Đôi mắt nàng, vốn dĩ chứa đựng sự kiên định của kẻ hành động, giờ đây lại ngập tràn một nỗi thống khổ sâu thẳm, như vực thẳm không đáy chực nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, không phải bởi sự đe dọa, mà bởi sự chạm trán với một nỗi đau chân thật đến nao lòng.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi định kiến, mọi ranh giới giữa chính và tà mà tôi đã dày công tu luyện, bỗng chốc trở nên mờ nhạt. Triết lý Đạo về sự cân bằng vũ trụ, về hai mặt đối lập của vạn vật, dường như đang thử thách tôi theo một cách chưa từng có. Hà không phải là hiện thân của cái ác thuần túy, nàng là một sợi chỉ rối rắm của những lựa chọn nghiệt ngã, bị giằng xé giữa bổn phận và tình thân, giữa lý tưởng và hiện thực tàn khốc.
“Bệnh của mẹ em… không thể chữa khỏi bằng y học thông thường,” Hà tiếp tục, từng lời như cứa vào lòng nàng. “Chúng em đã đi khắp nơi, tìm mọi phương thuốc, nhưng vô vọng. Rồi Địch xuất hiện… hắn ta nói có thể cứu mẹ em, chỉ cần em hợp tác.” Nàng cúi đầu, mái tóc đen mượt rủ xuống che đi một phần khuôn mặt, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự xấu hổ, nỗi dằn vặt đang gặm nhấm tâm can nàng. Đó không phải là sự hối hận của kẻ ác, mà là sự day dứt của một người con.
Tôi im lặng lắng nghe, để cho lời thú tội của nàng thấm sâu vào từng tế bào. Những gì Hộ Quốc Tông đã dạy tôi về Ma Giới, về sự đe dọa không ngừng từ những thực thể tà ác, dường như không hoàn toàn khớp với hình ảnh người con gái đang đứng trước mặt tôi. Nàng không tìm kiếm quyền lực, không khao khát hủy diệt, nàng chỉ đơn thuần muốn cứu lấy sinh mệnh của người thân yêu nhất. Phải chăng, chính nỗi sợ hãi mất mát ấy đã đẩy nàng vào vòng xoáy của định mệnh nghiệt ngã này?
“Hắn ta hứa sẽ hồi sinh mẹ em, đưa bà trở lại từ cõi chết…” Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào tôi, không chút che giấu. “Em biết điều đó là sai trái, biết rằng em đang đi ngược lại luân thường đạo lý, đi ngược lại những gì em từng tin tưởng. Nhưng anh… nếu là anh, đứng trước sự sống còn của mẹ mình, anh sẽ chọn cách nào?” Câu hỏi ấy như một nhát dao sắc bén, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc cứng rắn của một người tu sĩ, chạm đến phần mềm yếu nhất trong trái tim tôi.
Tôi không thể trả lời ngay lập tức. Cả đời tôi đã dành để tu luyện thành tiên, để rèn giũa ý chí theo Triết lý Đạo, tin tưởng vào sự công bằng của luân hồi và nhân quả. Nhưng trước lời thỉnh cầu bi ai này, tôi nhận ra rằng ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối đôi khi chỉ là một sợi tơ mỏng manh, có thể bị đứt đoạn bởi một nỗi đau quá lớn. Chẳng phải chính những bậc tiền nhân của Hộ Quốc cũng từng đối mặt với những thử thách tương tự, buộc họ phải đưa ra những lựa chọn nghiệt ngã vì đại nghĩa?
Hà không phải là một chiến binh Ma Giới trong trí tưởng tượng của tôi, với đôi mắt rực lửa hận thù và ý chí hủy diệt. Nàng chỉ là một người phụ nữ, gánh trên vai gánh nặng của tình yêu và sự tuyệt vọng, bị đẩy vào một cuộc giao dịch tăm tối. Địch, kẻ mà chúng tôi coi là mối họa ngàn năm, lại xuất hiện dưới một hình hài khác: kẻ ban phát hy vọng, dù là hy vọng giả tạo, cho những trái tim đang tan vỡ, và chính lúc đó, những lời nàng thốt ra như một lời nguyền, hay một lời cầu nguyện, đã xé toang bức màn ảo ảnh trong tâm trí tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 71 →