🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi đứng giữa Hộ Quốc đường, nơi hương trầm quyện lấy ánh nến, vẽ nên những nét cổ kính trên từng mái ngói, từng cột gỗ đã nhuốm màu thời gian. Năm bảo vật nằm yên trên bàn thờ đá, mỗi vật phẩm là một chương sử, một linh hồn, một lời thề ngàn năm vọng lại. Chúng không chỉ là những vật vô tri, mà là sợi dây nối kết tôi với những bậc tiền nhân, những người đã từng mang gánh nặng của thiên hạ trên đôi vai phàm trần, tựa như dòng sông chảy mãi, mang theo phù sa của những kiếp sống đã qua.

Hơi thở của Nỏ Thần, Rìu Thạch Sanh, Gậy Thủy Tinh, Dây Thừng Sơn Tinh, và vật phẩm bí ẩn của Thánh Gióng, tất cả đều hòa quyện, tạo nên một trường năng lượng dịu dàng nhưng vô cùng mạnh mẽ. Đó là tiếng lòng của những người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì một tình yêu sâu sắc với mảnh đất này. Tôi cảm nhận được sự chân thành ấy, một sự bao dung vô bờ bến, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, như gốc rễ cổ thụ bám sâu vào lòng đất mẹ.

Cô Ba đứng bên cạnh tôi, ánh mắt bà trầm tư dõi theo những bảo vật. Giờ đây, tôi hiểu vì sao bà đã giữ kín sự thật về vết nứt ranh giới hai cõi, về gánh nặng của người tình nguyện phải ở lại phong ấn vĩnh viễn. Lời bà nói vẫn còn văng vẳng bên tai: "Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng." Một triết lý Đạo đầy khắc nghiệt, rằng đôi khi, sự vô tri lại là nguồn cội của lòng dũng cảm, một sự thật đau lòng nhưng lại là lựa chọn duy nhất để duy trì cân bằng trong luân hồi.

Mọi thứ dần trở nên rõ ràng, như sương mù tan sau cơn mưa. Suốt 1.000 năm qua, vết nứt giữa hai cõi đã âm thầm mở rộng, đe dọa nuốt chửng cả thế giới này vào hư vô. Hộ Quốc Tông đã biết, đã tìm kiếm một người tình nguyện, nhưng không ai đủ mạnh mẽ, đủ vị tha để bước vào bóng tối vĩnh cửu đó. Đó là gánh nặng không thể nói thành lời, một lời thề im lặng đè nặng lên các thế hệ.

Rồi Địch xuất hiện, không phải với tư cách của một kẻ thù, mà là một linh hồn lạc lối, một thực thể bị phong ấn 1.000 năm trong sự hiểu lầm và bóng tối. Tôi nhớ như in lời nói của Địch, khi ánh sáng yếu ớt của Hộ Quốc đường soi rọi lên khuôn mặt từng bị coi là ác quỷ: "Tôi đã ở trong phong ấn 1.000 năm. Tôi biết ở trong đó như thế nào. Lần này tôi chọn, không bị ép." "Lần này tôi chọn, không bị ép."

Hết Chương 160

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện