Quyết định ấy, một lời thề thầm lặng mà kiên định nảy nở trong tâm ta, không phải là sự bột phát của cảm xúc, mà là kết quả của dòng chảy ký ức ngàn năm, của những triết lý Đạo mà ta đã thấm nhuần qua từng kiếp sống. Ta nhận ra rằng, chân lý không thể mãi mãi ẩn mình trong bức màn bí mật, bởi lẽ chính sự che giấu, dù với ý niệm bảo vệ thiêng liêng đến đâu, cũng có thể gieo mầm cho những hoài nghi và khổ đau sâu sắc. Hộ Quốc Tông đã từng là tấm khiên vững chãi, nhưng cũng là chiếc hộp Pandora giấu kín những vết thương.
Ta đã đối mặt với Cô Ba, không phải bằng sự buộc tội hay phẫn nộ, mà bằng một nỗi buồn sâu thẳm hòa lẫn với sự thấu hiểu. Ánh mắt bà, vẫn kiên định và chứa đựng một gánh nặng của thời gian, không hề cầu xin sự tha thứ, mà chỉ lặng lẽ chấp nhận. "Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng," lời bà thốt ra, nhẹ như hơi thở nhưng nặng trĩu bao nỗi niềm. Ta hiểu, sự thật đôi khi là gánh nặng quá lớn cho một linh hồn phàm trần, và có lẽ, trong những thời khắc sinh tử ấy, sự thật đã bị bóp méo để bảo toàn một hy vọng mong manh.
Nhưng giờ đây, thời khắc của sự thật đã đến, như một dòng sông vỡ bờ sau bao năm kìm nén. Ta không thể tiếp tục bước đi trên con đường của những lời nói dối được bao bọc bởi ý tốt. Chân lý Đạo dạy rằng, mọi hành động đều sinh ra nhân quả, và ta không muốn gieo thêm bất kỳ hạt giống nào của sự lừa dối, để rồi phải gặt hái những quả đắng tương tự như số phận của Địch. Linh hồn ta khao khát một sự minh bạch, một sự chân thành, không chỉ cho Hộ Quốc Tông mà còn cho cả những thế hệ mai sau, những người sẽ tiếp tục gánh vác sứ mệnh thiêng liêng này.
Giữa không gian trang nghiêm của Hộ Quốc đường, nơi ánh nến lung linh vẽ nên những bóng hình cổ kính, năm bảo vật linh thiêng được đặt trên bàn thờ đá, tỏa ra một vầng hào quang u huyền. Nỏ Thần của An Dương Vương, Rìu Thạch Sanh, Gậy Thủy Tinh, Dây Thừng Sơn Tinh, và cuối cùng, vật phẩm bí ẩn được cất giữ từ thời Thánh Gióng, tất cả đều rung lên những tần số năng lượng cổ xưa, như đang kể lại câu chuyện về những con người phi thường đã từng ...
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 160 →