🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ý nghĩ về một sinh linh tình nguyện vĩnh viễn lưu lạc trong cõi phong ấn, vĩnh viễn từ bỏ mọi luân hồi và nhân quả, cứa vào tâm can ta như một lưỡi dao vô hình. Nó không gây đau đớn thể xác, nhưng lại khắc sâu một vết sẹo lên linh hồn, một vết sẹo mang tên trách nhiệm và sự thật nghiệt ngã. Ta đứng đó, giữa những bức tượng đá cổ kính, mà cảm giác như mình đang đứng trước vực thẳm của thời gian, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai hòa lẫn vào một dòng chảy vô tận.

Lời của Cô Ba vẫn văng vẳng bên tai, "Cái giá của việc phong ấn nó, không phải chỉ là năm bảo vật thiêng liêng mà Hộ Quốc đã dày công tìm kiếm, mà còn là một sinh linh tình nguyện ở lại bên trong, vĩnh viễn." Và rồi, lời thỉnh cầu của Địch, một lời thỉnh cầu mà ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe được từ kẻ bị xem là "Ma Giới," lại càng khiến trái tim ta thắt lại. "Tôi đã ở trong phong ấn 1.000 năm. Tôi biết ở trong đó như thế nào. Lần này tôi chọn, không bị ép."

Giọng nói ấy, không còn vẻ kiêu ngạo hay bi phẫn của một thực thể bị giam cầm, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng đến lạ lùng, một sự chấp nhận số phận không phải vì khuất phục, mà vì thấu hiểu. Nó giống như một dòng suối ngầm đã chảy qua ngàn năm, mang theo phù sa của những ký ức, những khổ đau, và cuối cùng, tìm thấy bình yên nơi biển cả của sự hy sinh. Ta ngỡ ngàng nhận ra, Địch không phải là một ác quỷ đơn thuần, không phải là Ma Giới ta từng được dạy dỗ, mà là một sinh linh phức tạp, bị mắc kẹt giữa định mệnh và sự lựa chọn.

Cái tên "Địch" mà Hộ Quốc đặt cho hắn, bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Hắn không còn là đối thủ, không còn là mối họa. Hắn là một linh hồn lạc lối, đã trải qua một thiên niên kỷ trong cô độc, và giờ đây, lại tự nguyện chọn con đường cô độc ấy, nhưng với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là một triết lý Đạo sâu sắc về sự buông bỏ, về việc biến chấp niệm thành giải thoát, biến bi kịch thành vĩ đại.

Ta quay sang nhìn Cô Ba, ánh mắt ta mang theo sự chất vấn, sự tổn thương mà bà đã gây ra khi giữ kín bí mật này suốt bao năm tháng. "Tại sao, Cô Ba?" Giọng ta khản đặc, như thể đã dồn nén cả ngàn năm uất nghẹn. "Tại sao bà lại che giấu sự thật kinh hoàng này? Tại sao bà lại để chúng con lao vào hiểm nguy, tìm kiếm những bảo vật, khi biết rõ cái giá cuối cùng là gì?" Nỗi đau không phải chỉ vì sự lừa dối, mà còn vì gánh nặng của chân lý bỗng nhiên đổ ập lên vai.

Khuôn mặt Cô Ba vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, đôi mắt bà như chứa đựng cả một dòng sông ký ức, nơi có những nỗi buồn chìm sâu và những quyết định nặng nề. Bà không tỏ vẻ hối lỗi, mà thay vào đó, một hơi thở dài thoát ra từ lồng ngực gầy gò của bà, mang theo mùi của thời gian và sự kiên định. "Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng." Lời bà không phải là một lời biện hộ, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lùng như sương giá mùa đông.

Bà nói tiếp, giọng chậm rãi, "Hộ Quốc đã tìm kiếm một người tình nguyện trong suốt năm trăm năm qua. Năm trăm năm, Minh à. Không ai. Không một ai chấp nhận từ bỏ mọi thứ, chấp nhận làm ngọn hải đăng cô độc. Nếu ta nói ra, biết đâu con sẽ chùn bước? Biết đâu, vì tình người, vì luân hồi và nhân quả, con sẽ không thể đẩy người khác vào cảnh ngộ đó?" Ánh mắt bà nhìn thẳng vào ta, không chút né tránh, như muốn lột trần mọi suy nghĩ trong tâm can ta.

Lời nói của Cô Ba như một lời sấm truyền u ám, vọng từ thẳm sâu vô minh, không chỉ cắt đứt mọi vọng tưởng mà còn gieo vào tâm can ta một hạt mầm của sự thật đắng cay, khiến hơi thở dường như ngưng lại.

Hết Chương 142

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 143
← TrướcTiếp →