🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta đứng đó, giữa luồng khí tức u huyền và tĩnh mịch, cảm nhận rõ rệt từng thớ gỗ mục rỗng của thời gian đang dần mục ruỗng trong tâm hồn mình. Ánh mắt Cô Ba vẫn thăm thẳm như giếng cổ, phản chiếu lại nỗi hoang mang và cả sự phẫn nộ thầm kín đang cuộn trào trong ta. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, bao nhiêu thế hệ Hộ Quốc đã gánh vác một lời thề không nói, một sự thật được chôn giấu sâu hơn cả những mộ phần cổ xưa.

Gánh nặng ngàn năm mà bà nhắc đến, giờ đây ta mới thực sự cảm nhận được nó như một khối đá tảng đè nặng lên lồng ngực. Không chỉ là gánh nặng của trách nhiệm, mà còn là gánh nặng của sự im lặng, của những lựa chọn đau đớn mà tiền nhân buộc phải đưa ra. Triết lý Đạo mà ta hằng theo đuổi, nay tựa hồ như một dòng sông chảy qua những ghềnh đá hiểm trở, phơi bày những góc khuất mà ta chưa từng dám đối diện.

"Sự im lặng... suốt năm trăm năm," ta thì thầm, giọng nói tựa hồ như làn gió thoảng qua những tán cây cổ thụ, mang theo chút run rẩy khó nhận thấy. "Cái giá của sự tồn vong... có thể nào lại là việc che giấu một chân lý trọng đại đến vậy?" Ta ngước nhìn bà, ánh mắt kiếm tìm một lời giải đáp, một sự lý giải cho một hành động mà lý trí phàm tục khó lòng chấp nhận.

Cô Ba vẫn lặng thinh, nhưng ánh mắt bà, tựa hồ như ánh trăng vằng vặc giữa đêm trường, đột nhiên trở nên dịu dàng một cách lạ lùng, một sự dịu dàng nhuốm màu bi ai. Nó không phải sự xoa dịu thông thường, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, vượt lên trên mọi phán xét của nhân thế. Tựa hồ như bà đã nhìn thấy bao nhiêu kiếp luân hồi, chứng kiến bao nhiêu lần nhân quả xoay vần, để rồi cuối cùng, chỉ còn lại sự chấp nhận và bao dung vô hạn.

Ta cảm nhận được một luồng năng lượng trầm lắng bao trùm lấy mình, không phải là sức mạnh uy hiếp, mà là hơi thở của một linh hồn đã chịu đựng quá nhiều. Hơi thở ấy mang theo mùi của đất đai ngàn năm, của những lời thề đã hóa đá, và cả những giọt nước mắt vô hình đã rơi vào lòng đất mẹ. Nó khiến cơn bão tố trong lòng ta không tan đi, nhưng dịu lại, lắng xuống thành một nỗi buồn mênh mang.

"Con đã bao giờ nghĩ," Cô Ba cuối cùng cũng cất tiếng, giọng bà trầm ấm như tiếng chuông chùa vọng lại từ một ngôi làng cổ, "rằng có những sự thật, nếu được phơi bày quá sớm, sẽ không cứu vãn mà chỉ đẩy con người vào vực thẳm của tuyệt vọng?" Câu hỏi của bà không phải để chất vấn, mà là để mở ra một cánh cửa khác trong nhận thức của ta, một cánh cửa dẫn đến những vùng đất hiểm trở hơn của triết lý tu hành.

Ta đứng đó, lắng nghe từng lời, từng hơi thở của bà, cảm thấy như mình đang lạc bước vào một ngôi đền cổ kính, nơi mà mỗi phiến đá, mỗi bức tượng đều ẩn chứa một câu chuyện, một lời răn dạy. Sự thật về vết nứt ranh giới hai cõi, về mối họa hợp nhất mà bà vừa hé lộ, tựa hồ như một con quái vật vô hình đang nhe nanh múa vuốt trong bóng tối, sẵn sàng nuốt chửng tất cả.

Và cái giá của việc phong ấn nó, không phải chỉ là năm bảo vật thiêng liêng mà Hộ Quốc đã dày công tìm kiếm, mà còn là một sinh linh tình nguyện ở lại bên trong, vĩnh viễn. Một sinh linh phải chấp nhận bỏ lại sau lưng mọi ràng buộc của thế gian, mọi luân hồi và nhân quả, để làm ngọn hải đăng cô độc giữa biển đêm vô tận. Ý nghĩ đó tựa hồ như một lưỡi dao sắc lạnh, chầm chậm chạm vào mạch sống, gieo rắc một nỗi bất an sâu thẳm.

Hết Chương 141

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 142
← TrướcTiếp →