🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta cúi đầu, không phải vì sợ hãi, mà vì lòng thành kính và sự hổ thẹn. Hình ảnh những vị tiền bối như Thạch Sanh, Sơn Tinh, An Dương Vương hiện lên trong tâm trí ta, không phải như những vị thần bất khả xâm phạm, mà là những con người bằng xương bằng thịt, với nỗi lo âu, hy vọng và cả những giới hạn của riêng mình. Họ đã gánh vác những trọng trách phi thường, không phải bằng sức mạnh siêu phàm, mà bằng ý chí sắt đá và lòng trắc ẩn khôn cùng.

Một luồng gió mát lạnh, mang theo hương đất ẩm và mùi lá mục ngàn năm, khẽ lướt qua da thịt ta. Nó không phải là cơn gió dữ dội của bão tố, cũng chẳng phải làn hơi ấm áp của bình minh, mà là một hơi thở thẳm sâu, tĩnh lặng, như chính linh hồn của Ba Vì đang nhẹ nhàng đáp lời. Ta cảm nhận được sự hiện diện cổ xưa, không hình hài, nhưng tràn ngập khắp không gian u tịch này, một sự hiện diện đã chứng kiến biết bao đổi thay của nhân thế, biết bao vòng luân hồi của Đạo.

"Các ngươi đến đây, khao khát quyền năng, khao khát chiến thắng," giọng nói vang vọng trong tâm thức ta, không phải âm thanh từ cổ họng, mà là một rung động từ chính lòng núi, từ những viên đá, từ mạch nước ngầm. "Nhưng các ngươi đã quên mất, sức mạnh đích thực không nằm ở việc cầm nắm thứ gì, mà ở cách các ngươi thấu hiểu và trân trọng điều đó." Lời nói ấy, dù nhẹ nhàng, lại như một gáo nước lạnh tạt vào tâm can, xua đi màn sương mờ ảo của những ảo tưởng bấy lâu nay ta vẫn ôm ấp.

Ta ngẩng đầu, nhìn sâu vào không gian mịt mờ phía trước, nơi ánh sáng leo lét của đuốc không thể chạm tới. Cảm giác như có hàng ngàn đôi mắt vô hình đang dõi theo, không phán xét, mà chỉ quan sát, chỉ thấu thị. Những người tiền nhân, họ đã không tạo ra những bảo vật này để làm vũ khí hủy diệt, để đối đầu trực diện với mọi thế lực thù địch. Đó là một sự thật mà Hộ Quốc Tông, hay ít nhất là những người lãnh đạo hiện tại, đã cố tình bỏ qua, hoặc đã quên lãng.

"Chúng con đã sai," ta thì thầm, giọng nói tan vào không khí, yếu ớt như tiếng lá rụng. "Chúng con đã nhìn nhận những di sản này bằng con mắt của kẻ phàm trần chỉ biết đến tranh đoạt, đến thắng thua. Chúng con đã không thấy được triết lý Đạo ẩn chứa trong từng thớ gỗ, từng phiến đá, từng dòng nước." Lòng ta trĩu nặng bởi sự nhận thức muộn màng, một cảm giác tội lỗi len lỏi, không phải vì hành động cụ thể, mà vì đã không đủ trí tuệ để nhìn thấu chân tướng.

Thần Núi, hay linh hồn của nó, đã chờ đợi. Chờ đợi một lời thú tội chân thành, một sự hạ mình của kẻ hậu bối trước những di sản ngàn năm. Nó không đòi hỏi sự phục tùng, chỉ cần sự thấu hiểu. Suốt bao đời, Hộ Quốc đã tìm kiếm những mảnh ghép của Nỏ Thần, Rìu Thạch Sanh, Gậy Thủy Tinh, và giờ đây là bảo vật của Sơn Tinh, luôn với một mục đích duy nhất: tập hợp sức mạnh để đối phó với Địch. Nhưng nếu mục đích ấy đã sai lệch thì tất cả những cố gắng, những hy sinh của bao thế hệ Hộ Quốc chẳng phải đều đã đi chệch khỏi con đường chân chính mà các bậc tiền nhân đã vạch ra sao? Một sự lầm lạc trong đường lối tu hành, một bi kịch của trí tuệ không thấu suốt, khi kẻ phàm tục tự cho mình quyền định đoạt vận mệnh của những di sản ngàn năm. Cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo ấy, thật quá đỗi nặng nề.

Hết Chương 111

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 112
← TrướcTiếp →