Tiếng vọng cổ xưa của Thần Núi, như một dòng suối trong vắt chảy qua tâm hồn ta, cuốn trôi đi lớp bụi của những toan tính và cả những ảo vọng mà bấy lâu nay ta vẫn bám víu. Ngài không trách cứ, không phán xét bằng lời lẽ giận dữ, mà chỉ bằng một nỗi u hoài sâu thẳm, như thể đã chứng kiến vô vàn sai lầm lặp đi lặp lại qua hàng ngàn năm luân hồi và nhân quả. Ta cảm thấy mình trần trụi trước sự minh triết vĩ đại ấy, như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển cả mênh mông, chợt nhận ra mình đã đi sai hải trình.
Một sự im lặng bao trùm không gian thiêng liêng ấy, không phải là sự đối kháng mà là một khoảng dừng để ta tự soi chiếu. Ta hít thở thật sâu, cảm nhận hơi thở của núi rừng thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng tế bào, mang theo sự tĩnh lặng và chân thật của đất trời. Những lời buộc tội của Thần Núi, dù không gay gắt, lại như những mũi kim châm vào sâu thẳm ý thức, khiến ta phải đối diện với sự thật mà bấy lâu nay ta cố tình lảng tránh, hoặc chưa đủ dũng khí để nhìn nhận.
Ta biết, Hộ Quốc Tông được lập ra để bảo vệ. Và để bảo vệ, chúng ta cần sức mạnh. Sức mạnh ấy, trong suy nghĩ của chúng ta, chính là những bảo vật mà tiền nhân đã để lại. Chúng ta tìm kiếm chúng như những vũ khí thần thánh, những công cụ tối thượng để đối đầu với Ma Giới, với Địch. Nhưng lời của Thần Núi đã vén màn, cho thấy một lỗ hổng lớn trong triết lý tu hành mà chúng ta vẫn theo đuổi, một sự lệch lạc trong mục đích mà chúng ta tự đặt ra.
"Thần Núi kính yêu," ta cất tiếng, giọng nói không còn mang vẻ kiên định, mà nhuốm màu trầm mặc, như tiếng lá khô rơi giữa rừng sâu. "Ngài nói đúng. Chúng con đến đây, mang theo nỗi sợ hãi và khao khát quyền năng. Chúng con đã nghĩ rằng những bảo vật này là chìa khóa để chiến thắng, là vũ khí để đẩy lùi bóng tối đang trỗi dậy. Chúng con đã quên mất, hay chưa bao giờ thật sự hiểu, ý nghĩa sâu xa mà tiền nhân đã gửi gắm."
Ta cúi đầu, không phải vì sợ hãi, mà vì lòng thành kính và sự hổ thẹn. Hình ảnh những vị tiền bối như Thạch Sanh, Sơn Tinh, An Dương Vương hiện lên trong tâm trí ta, không phải như những kẻ phàm tục ôm giữ quyền năng, hay những vị thần bất khả chiến bại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 111 →