🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bốn mươi hai cái ghế trong lớp 10A3, còn đúng một cái chưa được úp lên bàn.

Ngô Thảo Vy đếm lại lần nữa cho chắc, rồi mới kéo cái ghế cuối cùng, úp nó lên mặt bàn gỗ đã tróc

sơn ở góc. Cô là người trực nhật, nhưng người đáng lẽ trực cùng cô, một bạn tên Hạnh, đã xin về

sớm vì nhà có giỗ. Vy gật, bảo để mình làm nốt, không phải vì tốt bụng gì to tát, chỉ vì cô đã quen

làm một mình những việc cần đếm cho đủ.

"Cảm ơn nghen Vy, mai tao trực bù cho," Hạnh nói trước khi chạy ra cổng, balo đeo lệch một bên vai.

Vy chỉ gật, không đòi hỏi gì thêm. Đây không phải lần đầu cô làm một mình việc lẽ ra hai người chia

nhau, và cô cũng không thấy phiền lắm. Có việc để tay bận rộn, đầu cô dễ chịu hơn.

Cô quét lại lượt cuối, đổ rác vào bao, khoá cửa lớp. Đồng hồ đeo tay hiện 17 giờ 03 phút. Muộn hơn

thường lệ mười lăm phút.

Sân trường lúc này chỉ còn vài chiếc xe đạp dựng ở góc nhà xe, và tiếng chổi tre của cô lao công

quét dọc hành lang Dãy A. Vy đi tắt qua khoảng sân sau, lối duy nhất từ Dãy A ra cổng phụ mà không

phải vòng lên đường lớn. Lối đó chạy sát Dãy B, khu nhà hai tầng tường vôi vàng đã bong tróc từng

mảng, cửa sổ khung sắt hoen gỉ, nơi chính thức chỉ dùng làm kho chứa bàn ghế hỏng từ đợt sáp nhập

bảy năm trước.

Trường Vy học vốn là hai trường ghép lại. Dãy A, năm tầng, sơn màu be mới, xây năm 2019, có thang

máy chở đồ và phòng học gắn máy chiếu. Dãy B là phần còn sót của Trường THCS Đông An cũ, giải thể

trên giấy tờ từ đợt sáp nhập nhưng chưa kịp phá vì ngân sách chưa duyệt. Học sinh khối mười như Vy

gần như không có lý do gì để bước qua đó, trừ vài đợt lao động dọn kho theo phân công.

Ban ngày, Dãy B trông như mọi dãy nhà bỏ hoang khác trong thành phố này: buồn, cũ, không có gì

đáng nhìn hai lần. Vy đã đi qua đó hàng trăm lượt từ đầu năm lớp mười tới giờ, chưa lần nào dừng

lại.

Lần này cô dừng lại.

Hành lang tầng một Dãy B sáng một thứ ánh vàng đục, không giống ánh chiều đang tắt dần ngoài sân,

cũng không giống ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh vẫn hắt ra từ phòng bảo vệ mỗi tối. Vy nhớ rất rõ,

vì tháng trước cô từng phụ đội lao động dọn phòng thiết bị cũ ở tầng một dãy đó: mọi bóng đèn đã

được tháo hết, dây điện cắt gọn, biên bản kiểm kê ký đóng dấu hẳn hoi. Cô còn nhớ tay mình dính bụi

đèn huỳnh quang cả buổi chiều hôm đó.

Không có bóng đèn nào ở Dãy B. Nhưng hành lang vẫn sáng.

Vy đứng lại giữa lối đi, một tay siết quai cặp, tay kia đặt lên cuốn sổ bìa xanh rêu nhô ra khỏi

túi ngoài. Cô có thói quen, mỗi lần cần bình tĩnh lại, gõ hai ngón tay lên bìa sổ ba lần liền, như

đang gõ cửa một căn phòng chỉ mình cô biết.

Gõ. Gõ. Gõ.

Ánh đèn vàng đục vẫn ở đó, ổn định, không nhấp nháy, không đổi màu, như thể nó đã cháy sáng như vậy

từ rất lâu và sẽ còn cháy thêm rất lâu nữa, chỉ là hôm nay mới có ai đó đứng đúng chỗ để thấy.

Có tiếng còi thổi ba hồi ngắn từ phía cổng chính, cách đó không xa. Vy giật mình quay đầu lại, thấy

bóng bác Sáu bảo vệ đang kéo cánh cổng sắt khép vào, ổ khoá va lanh canh. Đúng năm giờ. Trường đã

đóng cổng, như mọi ngày.

Khi cô quay lại nhìn Dãy B, ánh đèn vẫn còn đó.

Một cơn gió nhẹ thổi ngang, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của tường vôi cũ, mùi mà cô vẫn ngửi

thấy mỗi lần đi ngang khu này, chỉ là hôm nay nó nồng hơn, như thể cả dãy nhà vừa thở ra một hơi

dài. Đâu đó bên trong, rất khẽ, có tiếng gì đó chạm vào nền gạch, không đủ rõ để gọi là bước chân,

chỉ đủ để Vy biết mình không tưởng tượng.

Cô nên đi. Cổng chính đã khoá, nhưng cổng phụ dành cho học sinh về muộn vẫn còn mở tới năm rưỡi,

và nhà cô cách trường hai cây số, mẹ đang chờ cô phụ dọn hàng buổi tối ở chợ. Đó là lý do hợp lý để

quay lưng đi ngay bây giờ.

Vy không quay lưng.

Cô bước một bước về phía Dãy B, rồi dừng lại giữa chừng, chân vẫn còn hướng tới trước, như thể một

nửa người cô đã quyết định trong khi nửa còn lại vẫn đang cân nhắc. Ánh đèn vàng đục hắt một vệt

dài ra tới tận bậc thềm ngoài cùng, chỗ cỏ dại mọc xuyên qua khe gạch, và trong vệt sáng đó, Vy có

thể thấy rõ cả những vết nứt hình sao trên nền, những vết nứt cô chưa từng để ý tới trước đó, dù đã

đi qua khu này không biết bao nhiêu lần.

Cô đứng đó, một chân trước một chân sau, cho tới khi ánh đèn cuối cùng cũng tắt, đột ngột như chưa

từng bật, để lại Dãy B tối om như mọi buổi tối bình thường khác.

Vy đứng thêm một lúc trong bóng tối vừa trở lại, chờ xem có gì khác xảy ra không. Không có gì cả.

Chỉ có tiếng xe máy chạy xa xa ngoài đường lớn, và tiếng chó sủa vu vơ đâu đó sau mấy dãy nhà trọ

gần trường.

Cô lấy sổ ra, không mở, chỉ cầm chặt trong tay như một thứ để bấu víu, rồi đi tiếp ra cổng phụ. Bác

bảo vệ trực ca chiều, không phải bác Sáu, gật đầu chào khi thấy cô, hỏi qua loa sao về trễ vậy. Vy

nói dối rất tự nhiên, bảo mình trực nhật, rồi bước ra khỏi cổng trước khi bị hỏi thêm.

Trên đường về, cô vẫn nghe văng vẳng bên tai thứ âm thanh khẽ khàng đó, thứ chạm nhẹ vào nền gạch

mà cô không dám gọi tên là gì. Cô không kể với ai. Cô chỉ mở sổ ra ngay khi ngồi được xuống bậc

thềm nhà trọ, viết một dòng ngắn, không phải tên người, chỉ là một câu hỏi cho chính mình, rồi gấp

sổ lại, không viết thêm gì nữa tối đó.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →