Ngần đang ngồi lau lại bộ đồ nghề dọn dẹp của mình, một thói quen cô vẫn giữ mỗi khi rảnh rỗi, thì điện thoại reo lên, hiện tên bà Hai Chín trên màn hình.
"Chị Hai," cô bắt máy, giọng cô vẫn còn vương chút mệt mỏi sau chuyến đi Tây Nguyên chưa lâu. "Có việc gì vậy chị?"
"Có một chuyện," bà Hai Chín nói, giọng bà cộc lốc như thường lệ, không vòng vo. "Con Sáu Đờn, bán đồ cúng gần nghĩa trang Bàu Trăn, mới gọi cho chị hồi chiều. Nó kể có bà vợ một ông kỹ thuật đo đạc mới chết tuần trước, mua đồ cúng ba lần trong một tuần."
Ngần ngừng tay lau, cảm nhận được sự chú ý trong cô bắt đầu dâng lên.
"Ba lần trong một tuần thì có gì lạ chị?" cô hỏi, dù cô cũng đã cảm nhận được phần nào ý nghĩa đằng sau câu hỏi đó.
"Con Sáu nó buôn bán ở đó hai chục năm rồi," bà Hai đáp. "Nó nói mua nhiều vậy không phải để yên tâm, mà để xin lỗi ai đó. Chị tin cái linh cảm của nó."
Ngần ghi vội vài chi tiết vào cuốn sổ tay luôn để sẵn bên cạnh, một thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu qua nhiều năm.
"Ông chồng chết như thế nào ạ?" cô hỏi thêm.
"Nghe nói gục giữa trưa nắng, ngay trong nghĩa trang," bà Hai Chín kể. "Ông ấy đang đo lại đất, chuẩn bị cho đợt dời nghĩa trang lần thứ hai. Kết luận ban đầu là say nắng."
Ngần cảm nhận được một sự bất thường mơ hồ trong cách bà Hai Chín thuật lại, và cô hỏi thêm về địa điểm cụ thể.
"Nghĩa trang Bàu Trăn ở đâu vậy chị?" cô hỏi.
"Miền Đông," bà Hai đáp. "Cách chỗ tụi con làm vụ đầu tiên không xa lắm, cùng vùng nhưng khác chỗ."
Ngần cảm thấy một sự trùng hợp kỳ lạ khi nghe tới điều đó, nhớ lại vụ án đầu tiên mà cả đội từng cùng nhau theo đuổi, dù cô không nghĩ hai vụ việc có liên quan gì tới nhau.
"Con nghĩ mình nên xuống xem thử," cô nói. "Dù chỉ là linh cảm của cô Sáu, nhưng ba lần mua đồ cúng trong một tuần với một cái chết được kết luận đơn giản là say nắng, con thấy có gì đó không khớp."
Bà Hai Chín gật đầu, dù Ngần không thể nhìn thấy qua điện thoại.
"Chị nghĩ vậy cũng đúng," bà nói. "Con Sáu để lại số điện thoại của cô Thìn, vợ ông kỹ thuật đó, nếu tụi con cần liên hệ trực tiếp."
Ngần cảm ơn, ghi lại số điện thoại đó, và cô cúp máy, ngồi lặng một lúc để suy nghĩ về cách tiếp cận vụ việc mới này, trước khi gọi ngay cho Trọng để bàn bạc về chuyến đi sắp tới.
Cô đặt bộ đồ nghề dọn dẹp sang một bên, chưa kịp lau xong, và cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường thành phố đã lên từ lúc nào không hay, cô cũng không nhớ rõ mình đã ngồi lau đồ nghề bao lâu trước cuộc gọi vừa rồi.
Ngần nghĩ tới câu nói của bà Sáu Đờn qua lời kể của bà Hai Chín: "mua nhiều vậy không phải để yên tâm, mà để xin lỗi ai đó." Một câu nói đơn giản, nhưng lại chạm tới đúng bản năng nghề nghiệp mà cô đã rèn giũa suốt nhiều năm: người sống thường tự trách mình theo những cách rất nhỏ, và những cách nhỏ đó, đôi khi, lại hé lộ những điều lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài của chúng.
Cô mở lại cuốn sổ tay, đọc lại những gì mình vừa ghi, và cô tự hỏi liệu cô Thìn đang mang một nỗi day dứt riêng về việc mình đã không kịp nhận ra sự căng thẳng bất thường của chồng trong những ngày cuối, một cảm giác tự trách rất thường thấy ở người ở lại, dù không ai có lỗi trong chuyện đó cả.
Cô nhấc điện thoại lên, gọi cho Trọng, và trong lúc chờ anh bắt máy, cô nhìn lại tấm bản đồ nhỏ treo trên tường phòng mình, nơi cô vẫn đánh dấu những địa điểm cả đội từng tới, một thói quen riêng giúp cô hình dung được hành trình của cả đội qua từng năm tháng làm nghề.
Miền Đông là một vùng đất cô chưa đánh dấu nhiều, ngoại trừ một chấm nhỏ từ vụ án đầu tiên, và cô không khỏi tự hỏi liệu chấm mới sắp tới có mang một ý nghĩa nào khác ngoài sự trùng hợp về địa lý hay không.
Trọng bắt máy sau vài hồi chuông, giọng anh vẫn còn vương chút mệt mỏi của một người vừa dừng tay giữa công việc bảo dưỡng xe.
"Chị Ngần," anh nói, "có chuyện gì mà gọi giờ này vậy?"
Ngần thuật lại toàn bộ những gì bà Hai Chín vừa kể, cố gắng trình bày rõ ràng và đầy đủ nhất có thể, dù cô cũng ý thức được rằng phần lớn thông tin hiện tại vẫn chỉ dừng ở mức linh cảm chứ chưa có bằng chứng cụ thể.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →