🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lam kiểm tra điện thoại đúng ba lần trước khi bấm đăng. Không phải vì cẩn thận, mà vì cẩn thận đã

thành phản xạ, giống cách người ta ngoáy tai sau khi tắm.

Sáu giờ năm mươi phút, cổng trường Tân Cảng đã đông. Đồng phục xanh dương xếp thành dòng qua cổng

sắt, mỗi người quẹt thẻ một lần, tiếng bíp vang lên đều đặn như nhịp tim của cả một toà nhà. Lam

quẹt thẻ, bước qua, và như mọi buổi sáng của năm lớp 11, cô ngước lên bảng LED lớn treo giữa sảnh

chính.

Ảnh cô ở đó. Áo đồng phục, tóc buộc thấp, nụ cười vừa đủ để trông chân thành mà không quá để trông

diễn. Phía dưới ảnh là một dòng chữ chạy: ĐẠI SỨ TÍN NHIỆM — NĂM THỨ HAI LIÊN TIẾP. Cô đã nhìn tấm

ảnh đó đủ nhiều lần để không còn thấy ngượng, chỉ còn thấy quen, giống cách người ta quen với tiếng

xe cộ ngoài cửa sổ tới mức không nghe thấy nữa.

Một học sinh khối 10 đi ngang, liếc lên bảng, liếc sang Lam, rồi cúi đầu bước tiếp. Không chào.

Không cần chào. Ở Tân Cảng, biết mặt Đại sứ Tín Nhiệm là chuyện đương nhiên, như biết mặt hiệu

trưởng, chỉ khác là hiệu trưởng không xuất hiện trên bảng LED mỗi sáng.

Điện thoại trong túi rung nhẹ. Tin nhắn của mẹ: Con nhớ ăn sáng, mẹ để tiền trên bàn. Lam rút máy

ra, và đúng lúc đó nghi thức bắt đầu, không phải vì cô nghĩ tới nó, mà vì tay cô đã tự làm trước

khi đầu kịp ra lệnh.

Lần một: kiểm tra ảnh chụp màn hình đã lưu, xem có gì lỡ đăng qua đêm không. Lần hai: đọc lại tin

nhắn định gửi, tìm chữ nào có thể hiểu sai. Lần ba: liếc qua danh sách người sẽ thấy bài đăng, đảm

bảo không ai nằm trong nhóm cần tránh. Ba bước, mỗi bước vài giây, tổng cộng chưa đầy nửa phút, và

Lam làm điều đó với mọi thứ cô định đưa lên mạng, kể cả một tin nhắn trả lời mẹ.

Cô gõ: Dạ con nhớ rồi mẹ. Kiểm tra. Kiểm tra. Kiểm tra. Gửi.

Sảnh chính ồn dần lên khi học sinh các khối đổ về, tiếng giày cao su miết trên nền gạch bóng, tiếng

cười, tiếng ai đó gọi tên bạn từ xa. Lam đứng nép sát một cột trụ, nhìn dòng người đi qua, thói quen

của một người quen được nhìn hơn là quen nhìn người khác.

Cách đó vài mét, một nữ sinh khác cũng đang nhìn lên bảng LED. Không phải nhìn ảnh Lam theo kiểu

ngưỡng mộ thường thấy. Đỗ Hoài Bảo đứng thẳng, tay khoanh trước ngực, ánh mắt của người đang đo đạc

một thứ gì đó, tính toán khoảng cách giữa nơi mình đứng và cái vị trí đang chiếu sáng kia. Lam từng

thấy ánh mắt đó nhiều lần trong năm học trước, đủ để nhận ra nó không phải ganh tị thông thường.

Nó gần với việc định giá hơn.

Hoài Bảo quay đầu, bắt gặp Lam đang nhìn mình. Không có gì bối rối xảy ra. Cô chỉ gật đầu một cái,

kiểu chào xã giao giữa hai người biết rõ vị trí của nhau trong cùng một bảng xếp hạng, rồi quay đi,

bước về phía cầu thang lên lớp 11A1.

Bảy giờ mười lăm. Chuông báo vào lớp còn mười lăm phút. Lam định cất điện thoại thì màn hình sáng

lên, một khung thông báo quen thuộc hiện ra giữa lúc cô chưa kịp làm gì để xứng đáng nhận nó:

```

[THÔNG BÁO ĐIỂM TIN CẬY]

Điểm hiện tại: 894/1000 (+2 so với hôm qua)

Thay đổi gần nhất: tương tác tích cực trong 24 giờ qua

Ngưỡng kế tiếp: còn 6 điểm để đạt 900

```

Cô không nhớ mình đã làm gì tốt hôm qua để được cộng hai điểm. Cô chỉ nhớ mình đã im lặng đúng lúc,

ở đúng một cuộc trò chuyện trong nhóm chat lớp, nơi một bạn khác định viết gì đó có vẻ sẽ gây tranh

cãi và Lam đã không bấm like, không bình luận, chỉ lướt qua. Hệ thống không hỏi con có ổn không.

Hệ thống chỉ hỏi hôm nay điểm của con đi lên hay đi xuống, và với hầu hết người lớn trong toà nhà

này, đó đã là một câu hỏi đủ tốt để họ ngủ ngon.

Cô cất điện thoại vào túi áo khoác đồng phục, không phải túi quần, một thói quen khác cô không nhớ

mình bắt đầu từ khi nào, chỉ biết nó khiến cô yên tâm hơn một chút, như thể cái điện thoại nằm gần

tim thì ít bị mất hơn, dù chưa từng có ai giật đồ trong sân trường này bao giờ.

Trên đường lên cầu thang, cô đi ngang một nhóm học sinh lớp 10 đang chụp ảnh trước bảng LED, cố

lấy được góc có cả ảnh Lam phía sau như một hậu cảnh. Không ai hỏi cô có đồng ý không. Cô cũng

không dừng lại để hỏi tại sao họ cần làm vậy. Đó là một phần của việc có gương mặt trên bảng, và

cô đã học được từ năm lớp 10 rằng phần đó không mất công sức gì cả, chỉ mất việc không được phép

quên mình đang bị nhìn.

Lớp 11A1 ở tầng ba, cuối dãy, cửa sổ nhìn ra sân sau nơi có hai cây phượng chưa tới mùa nở. Lam vào

lớp, ngồi xuống bàn quen, đặt ba lô lên ghế bên cạnh, một chỗ trống chưa ai ngồi vào từ đầu năm vì

mọi người mặc định đó là chỗ dành cho Khoa, dù anh học lớp 11A3, cách đó ba phòng.

Cô mở lại điện thoại lần thứ tư trong buổi sáng, không phải vì có gì mới, mà vì bàn tay đã quen với

động tác đó hơn là quen với việc để yên. Con số 894 vẫn nằm đó, cách một cột mốc đúng sáu điểm, và

Lam, người kể chuyện sau này sẽ nói, chưa bao giờ nghĩ rằng khoảng cách sáu điểm đó sẽ là thứ quyết

định phần lớn những gì cô sắp làm trong năm học này.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →