Sáng thứ Hai cuối tháng Năm, phòng phát thanh, Nam ngồi vào đúng chỗ quen thuộc, đặt laptop lên bàn mixer, cắm tai nghe, chuẩn bị dựng file bản tin cuối cùng của năm học. Ánh nắng sớm chiếu qua cửa sổ, cùng một góc phòng, cùng một chiếc bàn, gần như y hệt buổi sáng tháng Chín xa xôi khi mọi chuyện bắt đầu, chỉ khác cái nắng giờ đã gắt hơn nhiều, báo hiệu mùa hè đang tới gần.
Cậu mở lại thư mục lưu trữ cũ theo thói quen, tìm tới file "chuathe.wav" cậu từng lưu riêng từ chín tháng trước. Cậu ngập ngừng một lúc, rồi bấm play, tua tới đúng đoạn 3 phút 12 giây, nơi mọi chuyện từng bắt đầu.
"Đỗ Thục Linh."
...
Chỉ có im lặng. Không có giọng nào đáp lại, không "có ạ" tròn trịa lạ lùng, không dạng sóng âm sạch bất thường nào hiện lên trên màn hình. Chỉ là một khoảng lặng bình thường, đúng như bất kỳ tên nào không có ai đáp trong một file ghi âm cũ.
Nam ngồi lặng một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa có chút gì đó gần giống tiếc nuối, dù cậu biết đây chính xác là điều cần xảy ra, là điều đúng đắn nhất trong tất cả những gì cậu có thể làm cho Linh.
Cậu mở phần mềm điểm danh, gõ tên chính mình như thói quen mỗi sáng. Dòng log hiện lên: khớp giọng tám mươi ba phần trăm, không tăng trở lại như những tuần trước cậu vẫn hy vọng, nhưng cũng không giảm thêm nữa, giữ nguyên ở một mức thấp hơn bình thường, như một dấu vết nhỏ sẽ còn ở lại rất lâu, có lẽ là mãi mãi.
Cậu nhìn con số đó, không còn cảm thấy hoảng sợ như những lần đầu phát hiện ra sự sụt giảm này nữa. Nó vẫn ở đó, một phần của cậu đã đổi khác vĩnh viễn sau tất cả những gì đã xảy ra, nhưng cậu đã học được cách sống cùng nó, không còn cố gắng giấu diếm hay chối bỏ.
Điện thoại rung, tin nhắn từ Phương Anh hỏi thăm bản tin cuối năm học đã xong chưa, kèm theo một câu đùa về việc CLB năm sau sẽ cần tuyển thêm người vì cả hai đều sắp lên lớp mười một, bận rộn hơn. Nam mỉm cười, gõ trả lời ngắn gọn, hẹn gặp ở buổi tổng kết chiều nay.
Cậu đặt điện thoại xuống, lấy hết can đảm còn lại, mở danh bạ, tìm tới tên "Linh (mới)", bấm gọi.
Chuông đổ hai tiếng thì Linh bắt máy. "Alo, Nam hả? Xong chưa vậy?"
"Xong rồi," Nam đáp, giọng có chút run nhưng vững vàng. "Mình chỉ muốn gọi báo cho Linh biết, và muốn nói một điều mình chưa từng nói."
"Gì vậy?" Linh hỏi, giọng tò mò.
Nam hít một hơi dài, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng phát thanh, nơi sân trường đang dần đông học sinh tới sớm, tiếng cười nói, tiếng xe đạp dựng cạnh nhau, một buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng khác.
"Mình xin lỗi vì hồi đó đã không hỏi lại Linh một câu nào, dù mình biết có gì đó không ổn," cậu nói, từng chữ chậm rãi, chân thành. "Và mình cảm ơn Linh, vì đã tin mình đủ để nói ra sự thật, dù đã lâu lắm rồi tụi mình không còn liên lạc."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Linh cười khẽ, giọng ấm áp hơn hẳn cuộc gọi đầu tiên. "Cảm ơn mày vì đã gọi lại. Lần này thì đừng biến mất nữa nha."
"Ừ," Nam đáp, cũng bật cười theo. "Không biến mất nữa đâu."
Cuộc gọi kết thúc sau đó không lâu, với lời hẹn sẽ giữ liên lạc thường xuyên hơn. Nam đặt điện thoại xuống bàn, nhìn lại màn hình phần mềm điểm danh một lần cuối trước khi tắt máy chuẩn bị vào lớp.
Trước khi rời phòng phát thanh, cậu ghé qua phòng Tin học, thấy thầy Bách đang chuẩn bị tài liệu cho buổi họp tổng kết năm học, miếng băng keo "M3" vẫn nằm yên ở góc bàn làm việc, cạnh một khung ảnh nhỏ chụp cả ba người cùng chú Tư trong buổi sáng ở phòng 205 hôm nào, ai đó đã in ra và tặng thầy.
"Sang năm dự án vẫn tiếp tục hả thầy?" Nam hỏi.
"Ừ, vẫn tiếp tục, nhưng lần này có thêm một mục mới trong quy trình: xoá dữ liệu định kỳ, kiểm toán hằng năm," thầy Bách đáp, chỉ vào một dòng nhỏ trong bản báo cáo đã sửa. "Chỉ là một dòng thôi, chắc chẳng mấy ai đọc kỹ, nhưng ít nhất giờ nó đã có."
Nam gật đầu, không nói gì thêm. Cậu hiểu, lớp hệ thống chạy theo thành tích, theo những con số đẹp trên báo cáo, sẽ không biến mất chỉ vì một dòng bổ sung nhỏ như vậy. Nhưng ít nhất, lần này, có một người đã dừng lại đủ lâu để lắng nghe, để hỏi thẳng, để không im lặng cho qua.
Con số tám mươi ba phần trăm vẫn còn đó, một dấu Lệch nhỏ trong cách hệ thống ghi nhận cậu, không biến mất, có lẽ sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Nhưng lần này, khi nhìn vào nó, Nam không còn cảm thấy cần phải xoá nó đi nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨