Điện thoại của Khoa rung lên đúng lúc cả đội đang ngồi ăn tối muộn tại nơi ở tạm, một tin nhắn thoại từ số quen thuộc mà cả bốn người đều nhận ra ngay không cần nhìn tên hiển thị.
"Cậu Duy," Khoa nói, đưa điện thoại lên gần tai hơn, giọng nó lộ rõ sự tò mò xen lẫn một chút cảnh giác quen thuộc mỗi khi cái tên đó xuất hiện.
Cả đội im lặng, chờ đợi, trong khi Khoa bật loa ngoài để mọi người cùng nghe, một thói quen đã thành nếp mỗi khi có tin nhắn thoại từ Cậu Duy, để không ai phải nghe lại một lần nữa.
"Chào cả đội," giọng Cậu Duy vang lên, có phần trầm hơn thường lệ, không còn cái vẻ hào hứng livestream quen thuộc. "Tui có một ca, mà lần này thiệt tình tui không dám nhận, vì nó không giống mấy vụ vong nhỏ tui vẫn xử qua video call."
"Cậu cứ nói," Trọng lên tiếng, dù biết Cậu Duy không nghe được, một thói quen anh vẫn giữ khi nghe tin nhắn thoại như đang trò chuyện trực tiếp với người ở đầu dây bên kia.
"Có một cái phòng trọ ở thị trấn Yên Cầu," Cậu Duy tiếp tục, "trên đó là khu công nghiệp, công nhân ở đông lắm. Chủ trọ kể có một cậu công nhân bỏ trốn cách đây mấy tháng, sau đó cho người khác thuê lại, nhưng người ta ở chưa tới một tuần là dọn đi, đứa nào cũng nói y chang một câu."
Cậu dừng lại một chút, như đang cố nhớ lại chính xác lời kể mà mình đã nghe.
"Tụi nó nói," Cậu Duy nói tiếp, "cứ như có ai đang lục đồ, thu dọn để đi đâu đó, nhưng mà đi hoài không thấy đi. Nghe ghê ghê, mà tui gọi video coi thử thì không thấy gì hết trơn, camera trơ trơ. Tui nghĩ vụ này vượt quá tầm tui rồi, phải nhờ mấy đứa."
Ngần nhìn Khoa, ánh mắt cô trao đổi một sự chú ý đặc biệt, khác hẳn với thái độ thường thấy mỗi khi nghe Cậu Duy giới thiệu một ca mới. Cô cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong cách cậu ta mô tả hiện tượng, một sự lặp lại không dứt mà không phải vong nào cũng có.
"Chủ trọ có nói tên cậu công nhân đó không?" Lệ hỏi, dù biết câu hỏi sẽ không được trả lời trực tiếp qua tin nhắn thoại đã ghi sẵn.
May mắn, đoạn ghi âm tiếp theo như đã đoán trước được câu hỏi đó.
"Chủ trọ nói tên cậu ta là Kha, họ Hồ," Cậu Duy nói. "Nghe đâu vay nợ nhiều, rồi đúng đêm chủ nợ hẹn tới đòi thì biến mất luôn, không để lại địa chỉ, không nói lời nào. Chuyện ở khu công nghiệp đó thì thường lắm, công nhân trốn nợ bỏ trọ nửa đêm ai cũng quen mắt rồi, nên chẳng ai báo công an làm gì."
Trọng ghi chép nhanh những chi tiết vừa nghe được vào cuốn sổ tay của mình, thói quen anh vẫn giữ mỗi khi tiếp nhận một ca mới, dù thông tin ban đầu bao giờ cũng rời rạc.
"Số điện thoại chủ trọ tui gửi kèm theo tin nhắn," Cậu Duy nói tiếp, giọng cậu trở lại chút bình thường hơn. "Mấy đứa liên hệ trước rồi lên coi thử, chứ tui thiệt tình không dám đụng vào vụ này nữa."
Đoạn ghi âm kết thúc, để lại một khoảng lặng ngắn trong căn phòng nhỏ, mỗi người theo cách riêng của mình bắt đầu suy nghĩ về ca mới vừa được giới thiệu, một thói quen quen thuộc sau nhiều năm cùng nhau làm nghề.
"Nghe có vẻ đơn giản," Khoa nói, dù giọng nó không hoàn toàn chắc chắn về nhận định đó. "Một người bỏ trốn vì nợ, để lại chút dư âm trong phòng trọ cũ."
Ngần lắc đầu nhẹ, ánh mắt cô vẫn còn đọng lại chút suy tư.
"Chị không chắc," cô nói. "Cái cách người ta tả lại cảm giác đó, cứ như có ai đang cố đi mà không đi được, nghe không giống một vong bình thường."
Trọng gấp cuốn sổ tay lại, nhìn khắp lượt cả đội.
"Vậy mình lên đường sớm," anh nói. "Chuyến này chắc sẽ mất vài ngày lái xe, khu công nghiệp đó cách đây khá xa."
Khoa đứng dậy, bắt đầu thu dọn lại vài món đồ đạc cần thiết cho chuyến đi, trong khi Lệ mở bản đồ trên điện thoại, tìm hiểu trước tuyến đường ngắn nhất tới thị trấn Yên Cầu, một địa danh mà cả đội chưa từng nghe tới trước đây.
"Nghe tên lạ quá," Lệ nói, mắt vẫn dán vào màn hình. "Chắc là một thị trấn công nghiệp mới nổi lên gần đây, chứ mấy năm trước em chưa từng thấy trên bản đồ."
Ngần đứng dậy, bước ra ngoài hiên nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, lòng cô không khỏi dâng lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa mới mẻ trước một hành trình sắp bắt đầu, một cảm giác cô đã trải qua không biết bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ thấy nhàm chán.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →