🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tai nghe của tôi kêu tách một tiếng, rồi giọng tổng đài ảo đọc đúng công thức quen thuộc: cuốc xe

mới, hai mươi hai nghìn đồng, điểm đón cách năm trăm mét.

Tôi bấm nhận, rồ ga nhẹ, đảo kính chiếu hậu trước khi tấp vào lề. Đường Bạch Đằng lúc mười giờ

rưỡi tối không còn đông, nhưng vẫn đủ xe để một người mới chạy sáu tháng như tôi phải giữ khoảng

cách phanh gấp đôi bình thường. Đó là điều đầu tiên chú Sáu Đờn dạy tôi hồi tôi mới lấy bằng lái:

đường vắng nguy hiểm hơn đường đông, vì ai cũng nghĩ mình có toàn quyền.

Cuốc xe đó chở một cô gái đi làm về, không nói gì suốt quãng đường ngoại trừ câu cảm ơn lúc xuống

xe. Tôi hạ ga qua ổ gà trước cổng chung cư, dừng hẳn, chờ cô bước hẳn ra khỏi lề đường mới rồ máy

đi tiếp. Chuyện nhỏ, nhưng là chuyện tôi làm đúng như vậy mỗi lần, không thiếu lần nào.

Tôi mở app, kiểm tra tổng thu hôm nay: ba trăm sáu mươi tám nghìn, trừ hai mươi hai phần trăm

chiết khấu của "ĐI NGAY", còn lại gần ba trăm nghìn. Trừ xăng, còn hai trăm bốn mươi. Học phí kỳ

tới của tôi ở Cao đẳng Kỹ thuật Đông Nam là tám triệu rưỡi, tôi đã đóng được hai triệu rưỡi, còn

thiếu sáu triệu, hạn chót còn mười tám ngày. Tôi không cần bấm máy tính để biết con số đó không

đủ, dù có chạy hết cỡ.

Mười một giờ kém, tôi tắt app như mọi tối.

Đây là lúc tôi luôn nói với mình rằng ngày hôm nay đã xong, rằng phần còn lại của quãng đường về

nhà chỉ là quãng đường về nhà, không phải công việc. Nhưng có một điều tôi chưa từng để ý kỹ, cho

tới đúng cái đêm tôi sắp kể: tay phải tôi, ngay khi màn hình điện thoại tối đi, luôn tự động rời

khỏi tay ga một giây, như đang chờ một tín hiệu khác không phải từ app.

Tôi rẽ vào đường Bùi Hữu Nghĩa, hướng về hẻm nhà. Gió đêm mang mùi khói xe trộn với mùi bún riêu

còn vương lại từ sạp mẹ tôi ngoài chợ, dù chợ cách đây gần một cây số. Có lẽ tôi tưởng tượng ra

mùi đó, vì tôi đói, vì tôi mệt, vì mười một giờ đêm nào cũng vậy.

Người đàn ông đứng ở lề trái, ngay khúc cua trước ngã ba.

Tôi thấy ông từ xa, dưới ánh đèn đường vàng cam, một bóng người đứng thẳng, không giống người say

xỉn lảo đảo, không giống người chờ xe buýt vì giờ này xe buýt đã ngừng chạy từ lâu. Tay phải ông

giơ lên, ngang vai, không giơ cao quá đầu như người ta thường vẫy taxi. Một cử chỉ rất gọn, rất

chắc, như thể ông đã làm động tác đó cả nghìn lần.

Tôi giảm ga theo phản xạ nghề nghiệp trước khi kịp nghĩ mình đã tắt app từ mười phút trước.

"Cho hỏi, con còn chạy không?"

Ông trạc sáu mươi, áo sơ mi cũ đã sờn cổ, quần tây bạc màu, một cái túi vải nhỏ đeo chéo. Không

có gì đáng ngại. Cái đáng để ý duy nhất là đôi mắt ông, nhìn tôi rất lâu trước khi nói tiếp, như

đang xác nhận điều gì đó về tôi mà tôi không biết.

"Dạ, con hết ca app rồi chú, nhưng chú đi gần thì con chở giùm cũng được." Tôi nói vậy vì đó là

cách tôi vẫn nói với khách lỡ đường, không nghĩ ngợi gì thêm.

"Không xa đâu con. Chú trả tiền mặt, khỏi qua app."

Tôi gật, đưa mũ bảo hiểm dự phòng cho ông, đợi ông đội xong, cài quai đàng hoàng mới rồ ga. Đó

cũng là một thói quen tôi không bao giờ bỏ, dù đang vội tới đâu.

"Chú đi đâu ạ?"

Ông đọc một địa chỉ, rành rọt từng chữ, như đọc thuộc lòng một câu đã đọc hàng trăm lần: số nhà,

tên hẻm, tên đường ở khu Thanh Đa. Tôi gật, bấm địa chỉ vào Google Maps trong lúc chờ đèn đỏ, theo

đúng thói quen kiểm tra tuyến đường trước khi chạy xa, dù khu đó tôi cũng có biết sơ sơ.

Màn hình xoay tròn ba giây, rồi hiện dòng chữ đỏ tôi đã thấy vài lần trước đây, mỗi lần đều vì

người dùng gõ sai chính tả hoặc địa chỉ chưa cập nhật: KHÔNG TÌM THẤY ĐỊA ĐIỂM NÀY.

Tôi gõ lại, chậm hơn, chắc từng chữ một. Vẫn y nguyên dòng đỏ đó.

"Chú, địa chỉ này app con không ra à nghen. Chú nhớ kỹ lại coi có sai gì không?"

Ông không nhìn màn hình điện thoại tôi đưa ra. Ông chỉ nhìn thẳng về phía trước, về con đường tối

phía sau lưng tôi, giọng vẫn bình thản như đang kể một chuyện đã xảy ra từ rất lâu.

"Không sai đâu con. Cứ chạy theo hướng chú chỉ, tới nơi là thấy liền."

Đèn xanh bật lên. Sau lưng tôi có tiếng còi xe máy giục nhẹ. Tôi để điện thoại vào túi áo, hai tay

đặt lại lên tay lái, và trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi nhận ra mình không hề định hỏi lại lần

nữa. Một phần trong tôi, một phần tôi chưa gọi tên được, đã tin ông hơn tin cái màn hình sáng

trong túi áo mình.

Tôi rồ ga, hoà vào dòng xe, chạy về phía một địa chỉ không tồn tại trên bất kỳ tấm bản đồ số nào

trên đời.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →