Mười một giờ năm mươi ba phút.
Duy nhìn màn hình lần cuối, kéo commit, nhấn push. Terminal hiện dòng chữ xanh: Branch main up to date. Anh ngả lưng ra ghế, nghe tiếng lưng mình kêu khẽ. Cái project này anh đã ước tính xong vào cuối tháng, nhưng tối nay các con số cứ chạy đúng từ lần đầu, tay gõ không vấp, đầu không mắc kẹt ở chỗ nào. Anh hoàn thành trước lịch mười một ngày.
Anh tắt terminal. Mở nhánh mới, nhìn nó trắng tinh, rồi tắt luôn.
Phòng 404 im. Không phải cái im quen thuộc trước đây — cái im nặng như tờ giấy bịt kín miệng lọ. Đây là cái im khác. Rộng hơn. Như cửa sổ mở, dù cửa sổ vẫn đóng.
Duy đứng dậy, bước ra bếp, rót một ly nước. Uống từng ngụm nhỏ. Nhìn ra cửa sổ: Sài Gòn lúc gần nửa đêm vẫn còn vài tia đèn xe ngoài xa, nhưng tầng bốn của dãy trọ này thì đã lặng. Châu về lúc sáu giờ chiều hôm qua — ca đêm hôm nay chị nghỉ, anh nghe tiếng nhạc nhỏ vọng qua tường phòng 403 từ lúc chín giờ, giờ thì tắt rồi. Bà Năm thường ra hành lang lúc mười một giờ, nhưng hôm nay Duy không nghe tiếng ghế kéo.
Anh nghĩ: Có lẽ bà ngủ được rồi.
Rồi anh nghĩ: Lạ thật.
Anh đặt ly xuống bồn rửa, bước về phía giường. Tắt đèn bàn. Chỉ còn ánh đèn ngủ nhỏ màu vàng ở góc tường, cái đèn anh mua tuần trước chỉ vì ngồi làm việc mà phòng tối quá thì mắt mỏi — không phải vì sợ bóng tối, anh tự nhủ vậy, và lần này thì anh tin mình.
Anh đang định nằm xuống.
Thì tiếng gõ vang lên.
Ba cái. Đều đặn. Khẽ đến mức anh tưởng mình nghe nhầm.
Anh đứng yên.
Tiếng gõ đến từ bức tường phía đầu giường — cái tường ngăn giữa 404 và khoảng rỗng sau đó, nơi anh từng nghĩ là hộp kỹ thuật, đường ống, dây điện, tất cả những thứ mà tòa nhà cần để tồn tại mà không ai nhìn thấy. Hai tháng trước anh đã gõ vào tường đó, đo âm thanh, nghe tần số, ghi chép cẩn thận trong file notes có tên wall_analysis.txt. Anh đã có danh sách mười bốn giả thuyết. Anh đã gạch bỏ từng cái.
Bây giờ file đó vẫn còn trong máy, nhưng anh không mở ra.
Ba cái gõ. Đều đặn. Như người gõ cửa mà biết không ai ra mở, nhưng vẫn gõ — không phải vì hy vọng, mà vì cần để bàn tay làm gì đó.
Duy bước lại gần tường.
Anh không lấy điện thoại ra để ghi âm. Anh không mở file notes. Anh chỉ đặt tay lên bề mặt tường — lớp sơn cũ ở đây hơi bong, hơi lạnh, và có một chỗ nhỏ gần chiều cao ngang ngực anh mà lớp sơn sẫm hơn một chút, như vết tay in vào qua nhiều lần chạm — anh đã nhìn thấy vết đó từ đầu nhưng không ghi vào notes.
Anh đứng như vậy một lúc. Lòng bàn tay cảm nhận sơn lạnh.
Rồi anh gõ lại.
Ba cái. Đều đặn. Không quá mạnh, không quá khẽ. Như câu trả lời, không phải câu hỏi.
Im lặng kéo dài.
Duy không rút tay về. Anh đứng đó, trán gần chạm tường, nhìn xuống bàn tay mình. Ngón tay anh có một vết chai nhỏ ở đốt giữa ngón trỏ phải — vết bàn phím, anh có từ năm hai mươi tuổi và chưa bao giờ hết. Linh từng nói vết đó trông như anh đang viết thứ gì đó liên tục mà không ai thấy.
Anh không biết lúc đó mình đã trả lời gì.
Giờ thì anh nghĩ: Đúng vậy.
Rồi tiếng gõ vang lên lần nữa.
Một cái. Chỉ một. Rất khẽ — nhẹ đến mức có thể là gió qua khe cửa, là ống nước co giãn trong đêm lạnh, là tưởng tượng của người đàn ông đứng một mình trong phòng lúc gần nửa đêm, tay chạm tường, không ngủ được từ hai tháng nay.
Có thể là tất cả những thứ đó.
Cũng có thể không phải.
Duy mỉm cười.
Không phải nụ cười gượng — loại anh hay làm khi họp video call, khi khách hàng hỏi anh có ổn không và anh nói ổn, đang tập trung thôi. Đây là nụ cười khác. Nhỏ hơn. Không có ai nhìn thấy. Chính vì vậy nó thật.
Anh đặt trán vào tường một giây.
"Được rồi," anh nói khẽ. Không to hơn hơi thở.
Rồi anh lui ra. Tắt đèn ngủ. Nằm xuống giường.
Trần nhà trong bóng tối trông giống mọi đêm khác — cùng vết loang nhỏ ở góc trái, cùng sợi chỉ mạng nhện khô mà anh chưa lấy xuống vì nó quá cao. Nhưng đêm nay anh nằm khác. Không cứng người. Không để một tab trong đầu cứ chạy ngầm, đếm xem còn bao nhiêu giờ trước khi trời sáng.
Anh nghĩ đến buổi chiều hôm qua — ba cái ghế trên hành lang, nắng nghiêng vào từ phía tây, Châu ngồi co chân lên ghế ôm ly trà, bà Năm im lặng nhìn xuống sân trong, anh cầm cuốn sách nhưng đọc không vào vì cứ nghe tiếng gió đi qua dãy hành lang và thấy nó không còn như tiếng gió thổi qua chỗ không có ai.
Không ai nói gì nhiều. Bà Năm sau một lúc nói: Hồi xưa cái hành lang này hay có mèo lắm. Châu hỏi: Giờ không còn không bà? Bà nói: Không còn. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nghe tiếng mèo. Rồi ba người ngồi thêm một lúc nữa, không ai hỏi thêm, cho đến khi Châu vào pha thêm trà và bà Năm đứng dậy nói thôi tôi vào, và cái buổi chiều đó kết thúc không phải vì hết chuyện nói mà vì đã nói đủ.
Duy nhắm mắt.
Anh nghĩ đến nhật ký Chi — cuốn tập xanh anh đã đọc hết và trả lại cho bà Năm giữ, vì anh cảm thấy nó không nên nằm trong phòng này một mình nữa. Entry cuối Chi viết bằng nét chữ rất nhỏ, như người cố tiết kiệm giấy hoặc cố tiết kiệm chỗ mình chiếm trên đời: Ước gì có ai gõ cửa mình trước.
Anh đã không nói gì khi đọc câu đó.
Giờ trong bóng tối, anh nói khẽ: "Xin lỗi vì muộn."
Không phải với tường. Không phải với Chi. Với cả hai, có lẽ. Với bản thân mình năm hai mươi lăm tuổi ngồi trong phòng trọ khác, ở thành phố khác, cũng không gõ cửa ai và chờ người ta tự đoán ra.
Gió bên ngoài cửa sổ đi qua.
Tường im.
Lần đầu tiên kể từ khi đến 404, Duy ngủ trước nửa đêm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨