🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chuông điện thoại trực tổng đài reo lên đúng lúc kim đồng hồ chỉ hai giờ, một âm thanh chói lói xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng nhỏ nơi Lệ vẫn thường ngồi trực những ca đêm bất thường.

Cô nhấc máy, giọng cô vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết dù cơ thể đang chìm trong cơn buồn ngủ.

"A lô, đây là đường dây hỗ trợ, tôi nghe," cô nói theo đúng kịch bản quen thuộc.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, chỉ có tiếng thở nhẹ, rồi một giọng nói vang lên, trầm và không mang theo bất cứ cảm xúc nào có thể nhận diện được, không rõ là giọng nam hay nữ, già hay trẻ.

"Tới chợ đầu mối Cầu Vạc," giọng nói đó cất lên, chậm rãi từng chữ. "Khu cân hàng."

Lệ chưa kịp hỏi thêm bất cứ điều gì, chưa kịp xin tên, xin số điện thoại liên lạc theo đúng quy trình, thì tiếng cúp máy vang lên, để lại cô ngồi đó với ống nghe còn áp bên tai, tim đập nhanh hơn bình thường.

Cô đặt ống nghe xuống, ngồi lặng một lúc, cố gắng phân tích lại từng chi tiết của cuộc gọi vừa rồi. Không có tên người gọi, không có địa chỉ cụ thể của người cần giúp đỡ, chỉ có một địa danh và một khu vực, ngắn gọn tới mức kỳ lạ.

Cô mở lại hệ thống ghi âm cuộc gọi, nghe lại đoạn hội thoại ngắn ngủi đó thêm vài lần, cố gắng bắt lấy bất cứ chi tiết nào có thể giúp xác định danh tính người gọi: tiếng ồn nền, giọng địa phương, bất cứ điều gì.

Nhưng đoạn ghi âm chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối phía sau giọng nói đó, không tiếng xe cộ, không tiếng gió, không tiếng động vật, như thể người đó đang gọi từ một nơi hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.

Cô gọi ngay cho Trọng, dù biết giờ này đã khuya, nhưng cảm giác bất an trong lòng cô quá lớn để có thể chờ tới sáng.

"Anh Trọng," cô nói, khi anh bắt máy sau vài hồi chuông. "Em vừa nhận được một cuộc gọi lạ."

"Mấy giờ rồi mà em còn gọi," Trọng nói, giọng anh còn ngái ngủ nhưng đã bắt đầu tỉnh táo dần khi nghe giọng điệu nghiêm túc của Lệ.

"Hai giờ sáng," cô nói. "Một cuộc gọi tổng đài, chỉ nói đúng một câu: tới chợ đầu mối Cầu Vạc, khu cân hàng, rồi cúp máy ngay."

Trọng im lặng một lúc, xử lý thông tin đó.

"Không có tên, không có gì thêm sao?" anh hỏi.

"Không," Lệ đáp. "Giọng nói lạ lắm anh, em nghe không ra là nam hay nữ, và phía sau hoàn toàn im lặng, không một tiếng động nào khác."

"Được," Trọng nói, giọng anh giờ đã hoàn toàn tỉnh táo. "Sáng mai mình họp lại bàn kỹ. Nhưng theo nguyên tắc, mọi cuộc gọi đều đáng để kiểm tra, dù có bất thường tới đâu."

Lệ gật đầu, dù anh không thể thấy cử chỉ đó qua điện thoại, và cô cúp máy, ngồi lặng thêm một lúc trong căn phòng trực nhỏ, cảm giác bất an vẫn còn lởn vởn trong lòng cô, như một điềm báo về điều gì đó lớn lao đang chờ đợi phía trước.

Cô đứng dậy, pha cho mình một cốc trà nóng, cố gắng xua đi cái lạnh đang len lỏi trong người, dù thời tiết đêm nay không hề lạnh hơn những đêm trực khác cô từng trải qua suốt nhiều năm làm công việc này.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, con phố vắng tanh dưới ánh đèn đường, Lệ tự hỏi, người gọi điện lúc nãy đang đứng ở đâu, trong hoàn cảnh nào, và vì sao lại chọn cách nói ngắn gọn tới mức lạnh lùng như vậy, khác hẳn với những cuộc gọi cầu cứu run rẩy, đầy nước mắt mà cô vẫn thường nhận được.

Cô mở lại cuốn sổ ghi chép các cuộc gọi, viết vào đó vài dòng đầu tiên về vụ việc mới: ngày giờ, nội dung, và một dòng ghi chú riêng của mình — "giọng nói lạ, không cảm xúc, im lặng hoàn toàn phía sau." Cô gấp sổ lại, cố gắng chợp mắt thêm vài tiếng trước khi trời sáng, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn cảm giác bất an đã dấy lên từ cuộc gọi kỳ lạ đó.

Nằm xuống giường, Lệ vẫn không thể ngừng nghĩ về giọng nói đó, về sự lạnh lùng tuyệt đối trong từng chữ, và cô tự hỏi, liệu người gọi có đang gặp nguy hiểm ngay lúc này hay không, hay đó chỉ đơn thuần là một cách truyền tin lạnh lùng của ai đó đã quen với việc giữ khoảng cách với mọi cảm xúc.

Giấc ngủ cuối cùng cũng tới, chập chờn và đầy những hình ảnh rời rạc về một khu chợ tối tăm, tiếng cân hàng va vào nhau, và một giọng nói vô hình cứ vang vọng mãi trong đầu cô, không có gương mặt, không có nguồn gốc, chỉ có âm thanh trôi nổi giữa màn đêm, một âm thanh mà cô biết, sẽ còn ám ảnh mình cho tới khi tìm ra được lời giải đáp cuối cùng.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →