🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi giỏi đếm. Đếm ghế, đếm micro, đếm số cuộn băng dính còn trong túi trước khi hết giờ ra chơi.

Hồi lớp 11, tôi tưởng đó là tài lẻ. Giờ nhìn lại, tôi nghĩ nó gần với một cái tật hơn.

Sáng khai giảng năm ấy, tôi đứng giữa sân trường THPT Vĩnh Khang với cái micro không dây trên tay,

kẹp danh sách bốn mươi ba cái tên trong group chat "Chào Tân Binh K10", và một nụ cười tôi đã tập

trước gương đúng ba lần ở nhà. Bốn mươi ba đứa khối 10 đăng ký tới sớm để nghe các anh chị khối

trên "truyền lửa". Tôi đếm ghế xếp hàng dưới bóng cây phượng, đếm luôn cả số ghế đang có người ngồi

thật, không phải cái tên gõ trong điện thoại.

Mười chín.

Tôi đếm lại lần hai, sợ mình nhầm. Vẫn mười chín. Hai mươi bốn cái ghế còn lại trống trơn, có cái

còn dán tờ giấy ghi tên người đã đăng ký, gió thổi bay góc giấy phần phật như đang vẫy tay chào một

ai đó không tới.

Không sao. Sự kiện nào chả có người bùng. Tôi vẫn cầm micro, vẫn dẫn chương trình trơn tru như đã

luyện, vẫn cười đúng chỗ cần cười. Lớp phó văn thể mỹ mà, không có sự kiện nào để mặt tôi xịu xuống

được, kể cả khi trong đầu tôi đang tính nhẩm: hai mươi bốn cái tên kia, tối nay có đứa nào nhắn tin

xin lỗi không, hay chỉ lặng lẽ coi như chưa từng đăng ký.

Buổi sáng đó, đúng ba người tới bắt tay tôi sau khi tôi bước xuống sân khấu. Một cô giáo khen tôi

dẫn chương trình duyên. Một bạn khối 10 xin số Zalo để hỏi lịch câu lạc bộ. Một đứa bạn cùng lớp

vỗ vai, nói "giỏi ghê mày," rồi quay đi buôn chuyện với đứa khác ngay lập tức.

Tôi tự nhủ ba người là đủ tốt rồi.

Tối đó tôi nằm dài trên giường, không định làm gì đặc biệt, chỉ định lướt lại vài cái story cũ để

xoá bớt cho gọn bộ nhớ máy. Tôi dừng lại ở cái story sinh nhật năm lớp 10. Một trăm bốn mươi lượt

thả tim. Con số đập vào mắt trước, cảm giác hãnh diện quen thuộc đến sau nửa giây, đúng như mọi

lần. Nhưng lần này tôi lỡ tay kéo xuống phần tin nhắn riêng, chỗ lưu những dòng ai đó từng chat với

mình quanh ngày sinh nhật ấy.

Không có dòng nào hỏi tôi ăn cơm chưa. Không có dòng nào hỏi tôi có buồn không khi ba mẹ bận trực

tiệm, không kịp mua bánh, phải để tôi tự cắt một lát bánh bông lan mua vội ở tiệm gần trường, ăn

một mình trên gác trong lúc dưới nhà máy photocopy vẫn kêu è è tiếng in luận văn cho khách.

Một trăm bốn mươi lượt tim. Không dòng tin nhắn nào.

Tôi kéo lên kéo xuống thêm vài lần, như thể càng kéo thì càng có khả năng bỏ sót một dòng nào đó

mình chưa thấy. Không có. Chỉ có những dòng bình luận công khai, ồn ào, vui vẻ, đứa nào cũng chêm

một cái icon bánh kem, rồi thôi, ai về nhà nấy, ai lo việc nấy.

Tôi tắt điện thoại, không phải vì buồn, chỉ là thấy hơi lạ. Cái lạ của việc lần đầu tiên nhìn thấy

một con số mình tự hào hoá ra chẳng liên quan gì tới cái mình thật sự thiếu. Mẹ tôi gọi vọng lên

cầu thang hỏi có phụ đóng nốt chồng bìa luận văn cho khách hẹn sáng mai lấy không, tôi dạ rồi xuống,

và trong lúc tay xếp từng tờ bìa cứng màu xanh rêu ngay ngắn, tôi vẫn nghĩ về con số một trăm bốn

mươi, cố không nghĩ, mà không được.

Chuyện đó tôi không kể ai, kể cả Diệu Anh. Sáng hôm sau tôi vẫn dậy sớm, vẫn tự tin bước vào lớp

với một chồng banner cần dán trước giờ chào cờ, vẫn là đứa được réo tên đầu tiên mỗi khi có việc

cần làm gấp.

Buổi trưa, tôi ghé thư viện trả hai cuốn sách mượn hộ cô chủ nhiệm. Thư viện vắng, chỉ có tiếng

quạt trần kêu cọt kẹt đều đặn như một cái máy đếm nhịp hỏng. Tôi ngẩng lên nhìn, thấy một đứa con

trai lớp tôi, Hoàng Gia Bảo, đang đứng trên ghế, tay cầm cây tuốc-nơ-vít nhỏ vặn vặn cái bản lề

quạt.

"Ai nhờ cậu sửa vậy?" tôi hỏi, chỉ để bắt chuyện cho đỡ im lặng.

Bảo không quay lại ngay. Cậu vặn thêm một vòng, rồi mới nói, giọng cụt lủn như mọi khi: "Không ai

nhờ. Nghe nó kêu hai tuần rồi."

Tôi cười, định trêu một câu, nhưng nghĩ lại thấy không cần. Có những đứa làm việc không cần ai

biết ơn, không cần đứng giữa sân khấu, không cần bốn mươi ba cái tên đăng ký trước. Bảo là một

trong số đó, dù lúc ấy tôi chưa nghĩ xa hơn thế.

Tôi bước ra khỏi thư viện, nắng đầu năm học rọi thẳng vào hành lang, và trong đầu tôi cứ lởn vởn

một câu hỏi tôi không biết đặt tên: tại sao đếm hai mươi bốn cái ghế trống hôm qua lại làm tôi

nghẹn hơn hẳn so với lúc đếm được mười chín cái ghế có người ngồi thật.

Tôi không biết câu trả lời khi ấy. Giờ thì tôi biết. Nhưng để hiểu được, tôi còn phải đi qua rất

nhiều thứ nữa, bắt đầu từ một cái hộp thiếc phủ bụi trong kho đạo cụ, mà lúc đó tôi còn chưa biết

nó tồn tại.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →