Cuối tháng Tám, nắng chiều Hà Nội đã dịu bớt cái gắt của mùa hè, chiếu một màu vàng nhạt ấm áp qua khung cửa sổ phòng Mai, nơi cô vừa nhận được kết quả xét tuyển đại học qua email buổi sáng.
Mai đỗ vào một trường có tiếng, ngành gần với nguyện vọng ban đầu nhưng không hoàn toàn giống, thấp hơn một bậc so với giấc mơ Bách Khoa ngành Khoa học dữ liệu cô từng ấp ủ từ đầu năm học. Điểm phiên đối chiếu thấp hồi tháng Ba, cộng với việc phải tự làm lại toàn bộ hồ sơ xét tuyển học bạ trong thời gian ngắn, đã khiến hồ sơ của cô không đủ sức cạnh tranh vào nguyện vọng cao nhất.
Nhưng đó là một kết quả do chính tay cô làm ra, không thiếu một phần trăm nào vay mượn từ bất kỳ đâu khác. Cô đọc lại email thông báo trúng tuyển thêm một lần nữa, dừng lại lâu ở dòng ghi tên ngành học, một cái tên tuy không hào nhoáng như giấc mơ ban đầu nhưng vẫn nằm trong đúng lĩnh vực cô yêu thích.
Linh nhắn tin chúc mừng ngay khi biết tin, kèm một câu đùa về việc từ nay phải tự lo thân, không còn ai kèm cặp mỗi tối nữa. Mai cười, gõ lại vài dòng cảm ơn, hẹn sẽ giữ liên lạc dù có thể học khác trường, khác thành phố sau này.
Cô ngồi xuống bàn học, mở lại bài luận mới viết cho hồ sơ nhập học của trường, một bài viết về đúng chủ đề cũ: một điều bình thường mà cô nhớ nhất về gia đình. Lần này, cô viết hoàn toàn một mình, không có bất kỳ sự hỗ trợ nào, mất gần một tuần để hoàn thiện, sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần.
Cô đọc lại từ đầu, chậm rãi, từng câu từng chữ. Có những đoạn còn vụng, cách chuyển ý đôi chỗ chưa mượt, một câu cô tự thấy hơi dài dòng nhưng không tìm được cách rút gọn hơn. Không có dấu phẩy nào đặt sai chỗ so với thói quen của cô, không có câu nào "quá mượt" tới mức khiến cô phải nghi ngờ.
Đúng là giọng mình, cô nghĩ, kể cả những chỗ còn vụng.
Điện thoại rung lên ba tin nhắn liên tiếp. Tin đầu tiên từ thầy Cường, báo đề xuất đổi chính sách chương trình Học Đường Song Hành đang được ban giám hiệu chính thức xem xét, cùng cô Hoài soạn thảo, dự kiến áp dụng từ năm học tới với các quy định minh bạch hơn hẳn. Tin thứ hai từ Kiên, ngắn gọn đúng chất của cậu: "Tao đỗ nguyện vọng của tao rồi. Cảm ơn mày." Tin thứ ba từ mẹ, đang ở chợ, hỏi tối nay Mai muốn ăn gì để mừng.
Mai mỉm cười đọc từng tin nhắn, gõ lại vài dòng ngắn cho mỗi người. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn đang dần tắt trên những mái nhà thấp tầng quen thuộc của ngõ 121.
Tối đó, trong bữa cơm với mẹ, Hiên kể một chuyện vặt ở chợ: nhóm chat phụ huynh của trường mới lập thêm một nhánh, đang bàn tán rôm rả về một sản phẩm AI học tập khác vừa ra mắt, hứa hẹn "cá nhân hóa việc học tốt hơn bao giờ hết". Hiên kể chuyện đó bằng giọng bình thường, không nhận ra sức nặng của nó, chỉ đơn giản là một câu chuyện phiếm giữa những người mẹ bận rộn.
Mai nghe, gật đầu, không bình luận gì thêm. Cô biết rõ, hệ thống lớn hơn cả câu chuyện của riêng cô, áp lực thi cử và cuộc đua thành tích, sẽ không biến mất chỉ vì một học sinh đã chọn bước ra khỏi nó. Nó vẫn ở đó, tìm những hình hài mới, những cái tên mới, tiếp tục vận hành cho những gia đình khác, những đứa trẻ khác.
Sau bữa cơm, Mai quay lại phòng, ngồi xuống bàn học lần cuối trong buổi tối hôm đó. Căn phòng hai mươi tám mét vuông vẫn giữ nguyên dáng vẻ quen thuộc suốt nhiều năm qua, chiếc bàn học kê sát tường, cửa sổ nhìn ra ngõ 121 đã lên đèn, tiếng xe cộ thưa dần theo giờ tối muộn.
Cô cầm bài luận mới hoàn thành, đọc lại một lần nữa, rồi đặt tờ giấy xuống mặt bàn gỗ quen thuộc.
Ngón trỏ tay phải cô đưa lên, gõ đúng ba nhịp, chậm rãi, rõ ràng, như một lời chào hay một lời hứa nhỏ với chính mình.
Cô đứng dậy, tắt đèn bàn, bước ra khỏi phòng bằng chính bước chân của mình, để lại phía sau một căn phòng nhỏ chìm trong bóng tối yên tĩnh, nơi ngày mai, khi ánh nắng mới lại chiếu vào, cô sẽ tiếp tục sống tiếp cuộc đời của chính mình, chậm hơn có thể, chưa hoàn hảo có thể, nhưng trọn vẹn là của cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨