Phòng Linh những tối tháng Tư trở thành nơi quen thuộc của Mai, gần như tối nào trong tuần cô cũng đạp xe qua sau khi ăn cơm, mang theo cặp sách nặng trĩu để ôn thi tốt nghiệp cùng bạn.
Hai đứa chia nhau từng môn, từng dạng bài, Linh giảng lại những phần Mai đã quên, kiên nhẫn không kém buổi học đầu tiên cách đây vài tuần. Mẹ Linh thường mang lên phòng vài đĩa hoa quả cắt sẵn, đặt xuống bàn rồi lặng lẽ rời đi, không làm phiền hai đứa đang chăm chú với đống sách vở.
Có những tối, Mai làm sai cùng một dạng bài liên tiếp ba, bốn lần, cảm giác nản lòng dâng lên, nhưng Linh chưa bao giờ tỏ ra sốt ruột hay khó chịu.
"Sai thì làm lại, có gì đâu," Linh nói, mỗi khi thấy Mai tự trách bản thân. "Về cơ bản, ai học cũng phải qua giai đoạn này, chỉ là cậu qua muộn hơn một chút thôi."
Mai gật, cầm bút làm lại bài, chậm rãi, cẩn thận hơn, cố không để sự nôn nóng làm hỏng quá trình học đang dần hình thành trở lại. Cô nhận ra tốc độ tiến bộ của mình chậm hơn nhiều so với những gì cô kỳ vọng, nhưng mỗi lần làm đúng một bài khó, dù mất nhiều thời gian, cảm giác vui mừng lại chân thật hơn hẳn so với việc chỉ nhận một bài đã hoàn chỉnh từ Sao.
Một tối cuối tháng Tư, sau gần ba tuần ôn luyện đều đặn, Mai ngồi trước một bài Toán khó, dạng bài tổng hợp nhiều kiến thức khác nhau mà trước đây cô chưa từng dám thử tự làm một mình. Linh ngồi cạnh, không nhắc gì, chỉ để Mai tự loay hoay.
Mai đọc đề, phân tích từng bước, viết ra giấy nháp, xóa đi viết lại vài lần. Cô thử hướng đầu tiên, tính ra một kết quả kỳ lạ không khớp với trực giác, gạch bỏ, thử hướng thứ hai, cũng không ổn. Nửa tiếng trôi qua, cô cảm thấy bế tắc, định gọi Linh giúp, nhưng rồi tự nhủ cố thêm chút nữa.
Cô thử một hướng tiếp cận khác, kết hợp hai kiến thức tưởng chừng không liên quan, và bất ngờ, các mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau. Cô viết nhanh hơn, tay run vì hồi hộp, cho tới khi hoàn thành trọn vẹn lời giải.
"Linh ơi, tao làm được rồi!" Mai reo lên, giọng phấn khích, đẩy tờ giấy về phía bạn.
Linh cầm lấy, đọc lướt qua, gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở rộng trên khuôn mặt vốn luôn nghiêm túc. "Đúng rồi đấy," Linh nói, "cậu tự làm được, không cần tao chỉ câu nào."
Mai nhìn lại bài làm của mình, đọc lại từng bước một lần nữa, không thể tin được mình vừa tự giải được một bài khó tới vậy sau nhiều tuần vật lộn với những dạng bài cơ bản nhất. Cảm giác tự hào dâng lên mạnh mẽ, không giống bất kỳ cảm giác nào cô từng có khi nhận một bài hoàn chỉnh từ Sao trước đây.
"Cảm ơn cậu," Mai nói, mắt hơi rưng rưng vì xúc động.
"Đừng cảm ơn tao," Linh đáp, lắc đầu. "Đây là cậu tự làm mà. Tao chỉ ngồi đây xem thôi."
"Không, tao muốn cảm ơn cả những buổi cậu kiên nhẫn nhìn tao làm sai," Mai nói thêm, giọng nghiêm túc. "Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để làm vậy suốt mấy tuần liền."
Linh hơi ngượng trước lời cảm ơn thẳng thắn đó, xua tay, giả vờ chăm chú dọn lại chồng sách trên bàn để giấu đi vẻ xúc động thoáng qua trên gương mặt.
Hai đứa cười, đóng sách lại sớm hơn dự định tối hôm đó để ăn mừng bằng một gói bim bim Linh giấu sẵn trong ngăn bàn. Ngồi ăn, nhìn ra cửa sổ phòng Linh nơi ánh đèn đường hắt vào một góc nhỏ, Mai cảm thấy mình đang dần tìm lại được một phần quan trọng đã mất, không phải toàn vẹn như trước, nhưng đủ chắc chắn để cô tin rằng mình đang đi đúng hướng.
Trước khi ra về, Mai chụp lại bài giải vừa làm bằng điện thoại, không phải để lưu vào đâu đặc biệt, chỉ đơn giản là muốn giữ lại khoảnh khắc này, một minh chứng nhỏ cho những gì cô đã tự mình làm ra được sau một quãng thời gian dài chông chênh.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 59 →