🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai mươi mốt cây từ chỗ Trọng đang đứng về tới Bàu Cạn, đường tỉnh vắng lúc nửa đêm, chạy đúng luật thì hai mươi lăm phút.

Anh về mất mười chín.

Xe đỗ ngược chiều dưới sân, đèn cảnh báo bật, hai bên hông nhấp nháy màu cam lên mặt tường chung cư. Anh không tắt máy ngay. Anh ngồi trong xe nhìn ra, thấy Ngần đứng dưới cái đèn cao áp giữa sân, đúng chỗ cô đứng lúc gọi điện, không nhích đi đâu suốt hai mươi phút.

"Chị vô trong đi, ngoài này muỗi."

"Trong đó có thang máy."

Anh xuống xe, khoá cửa, đi tới. Ngần vẫn cầm điện thoại, màn hình còn sáng, đồng hồ bấm giây đang chạy. Anh nhìn con số trên đó. Bốn mươi hai phút mười chín giây.

"Chị bấm từ hồi nãy tới giờ hả."

"Từ lúc nó chạy xuống."

Trọng không hỏi thêm. Anh vào sảnh trước, bấm nút gọi. Cabin xuống, cửa mở, đèn tuýp bên trong sáng bình thường, vách inox xước, băng keo đen dán chỗ móp, sàn nhựa giả gỗ bong một góc.

"Chị vô đi. Tui đứng đây."

"Anh vô luôn."

Họ vào. Cửa đóng. Ngần bấm số 1, cabin đi lên đúng như cô kể. Trọng nhìn đèn báo tầng đếm 2, 3, 4, 5, 6, rồi tối hẳn. Cabin đi thêm một quãng ngắn rồi dừng, êm, không xóc.

Cửa mở ra bóng tối.

Anh đứng đó bốn mươi giây, mắt mở, không chớp nhiều, và anh thấy đúng những gì một người không có căn thấy. Một khoảng tối. Sàn bê tông. Mùi vôi bột. Không có ai. Không có tiếng gì. Không có gì nhúc nhích trong đó cả.

Bên cạnh anh, Ngần đứng im, mặt hướng vào bảng nút, và anh biết cô đang nhìn một thứ cách cô đúng một bước chân.

"Bả đang bấm hả."

"Ừ."

"Mấy nhịp rồi."

"Ba. Sắp tới nhịp thứ tư."

Trọng nhìn bảng nút. Chín cái nút, hai hàng, không cái nào sáng. Khoảng inox trơn phía trên nút số 6 vẫn là inox trơn. Không dấu tay, không vết mờ, không gì hết.

Anh giơ tay ra, chậm, và đặt bàn tay mình lên khoảng inox ấy.

Kim loại lạnh. Bình thường. Lạnh như mọi mặt inox trong mọi cái thang máy anh từng đi.

"Anh bỏ tay xuống."

Anh bỏ tay xuống.

Rồi anh làm cái việc duy nhất anh làm được trong những lúc như vầy. Anh rút sổ, tì lên đùi, ghi: 0g07, cabin đi quá tầng 6 khoảng 2m, đèn báo tầng tắt, cửa mở 40 giây, mùi vôi. Chữ hơi xiêu vì viết trong cabin đang rung. Anh không biết ghi mấy dòng này để làm gì, cũng như anh không biết ghi mấy chuyến xe chạy không để làm gì. Anh chỉ biết rằng thứ anh không nhìn thấy thì anh phải giữ lại bằng một cách khác, và cách duy nhất anh có là giấy.

Cabin bắt đầu chạy. Đèn báo tầng sáng lại, 6, 5, 4.

Ra tới sân, anh mở cốp lấy chai nước đưa cô. Cô cầm mà không uống.

"Chị lên đó một mình lúc mười một giờ."

"Ừ."

"Chị hẹn tui mười một giờ."

"Tôi có nói với anh giờ mà."

"Chị nói giờ chị lên. Chị không nói chị lên một mình." Anh đóng cốp, tiếng dập vang trong sân đêm, mấy con chim ăn đêm trên hàng cây bay lên rồi đậu xuống. "Tui cách đây hai chục cây, chị biết. Chị đợi được bốn chục phút."

"Đợi bốn chục phút thì mất một khung."

"Vậy thì mất."

"Chị nói tui nghe coi," anh nói. "Nếu đêm nay chị đứng trong đó mà chân chị không chịu bước ra, thì ai kéo."

Ngần vặn nắp chai, uống một ngụm, vặn lại. Cô không cãi câu đó. Cô cũng không hứa gì. Trọng biết trước cô sẽ làm đúng như vậy, và anh vẫn nói, vì bốn năm nay anh nói câu đó theo một chu kỳ đều đặn không kém gì cái vòng trên kia.

Anh ngủ trong xe. Ghế lái ngả hết cỡ, cửa kính hạ một khe. Bốn năm chạy đường dài thì ngủ đâu cũng được, miễn có chỗ duỗi chân và có tiếng gì đó đều đều bên ngoài.

Sáu giờ mười lăm sáng, có người gõ vào cửa kính.

Ông Vạn, áo sơ mi bỏ trong quần, tay cầm quyển sổ bìa giả da. Phía sau ông là một người đàn bà chừng bốn mươi tuổi, mặc đồ bộ, mắt thâm, tóc buộc vội.

"Anh Trọng phải không. Cô Ngần đâu rồi." Ông Vạn không đợi trả lời. "Có chuyện này nữa. Đây là chị Bảy ở căn 305."

Trọng dựng lưng ghế, mở cửa xe. Anh rút cuốn sổ trong túi áo ra trước khi rút cả người ra khỏi xe.

"Chị nói đi," ông Vạn giục.

Chị Bảy nói nhanh, kiểu người đã kể chuyện này nhiều lần và mỗi lần lại kể ngắn hơn một chút.

"Trong tường nhà tui có tiếng khóc. Con nít khóc. Đêm nào cũng ba, bốn giờ sáng. Chỗ bức tường sát nhà tắm."

"Bao lâu rồi chị."

"Hai tháng."

"Có ai khác nghe không."

"Chồng tui nghe. Con tui nghe. Nhà bên cạnh cũng nghe, mà bả không dám nói." Chị ngập ngừng. "Tui có kêu người rồi. Kêu hai lần."

Trọng ngừng bút.

"Kêu ai."

"Thì trên mạng. Có thầy nhận làm từ xa, coi qua điện thoại. Bảy trăm rưỡi." Chị Bảy nhìn xuống chân mình. "Thầy nói nhà tui bị vong theo, kêu dán bùa với đổi hướng cái giường. Tui làm rồi. Vẫn khóc."

Ông Vạn hắng giọng, không nói gì. Trọng ghi vào sổ: 305, tiếng khóc trong tường, hai tháng, đã thuê thầy qua mạng bảy trăm rưỡi, dán bùa, đổi hướng giường.

Anh nhìn dòng vừa ghi, rồi ngẩng lên.

"Chị Bảy, cho tui hỏi một câu. Nhà chị ở tầng ba."

"Ừ."

"Bức tường sát nhà tắm nhà chị, phía bên kia là nhà ai."

Chị Bảy mở miệng, rồi khép lại. Chị nhìn ông Vạn. Ông Vạn nhìn quyển sổ trong tay mình.

"Bên kia là hộp kỹ thuật," ông Vạn nói. "Không có nhà nào hết."

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →