Tôi thức dậy lúc 8 giờ 12 phút sáng.
Không có báo thức. Không có tiếng pager. Không có giọng điều dưỡng gõ cửa phòng trực. Chỉ là tiếng còi xe dưới đường và ánh sáng lọc qua rèm cửa — thứ ánh sáng ban sáng mà tôi hay quên là nó tồn tại.
Tôi nằm im thêm ba phút. Không cố tình — chỉ là cơ thể chưa nhận ra mình được phép làm vậy.
Căn hộ ở quận 1 tôi thuê đã bốn năm. Hai mươi bốn mét vuông, cửa sổ nhìn ra con hẻm phơi đồ. Không rộng nhưng không cần rộng — tôi ngủ ở đây nhiều hơn là sống ở đây. Sáng nay tôi pha cà phê, ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, và lần đầu tiên trong rất lâu, tôi không làm gì khác trong khi chờ cà phê nguội đủ để uống.
Chỉ ngồi.
Dưới hẻm, một người đàn ông đang dắt xe đạp, giỏ trước chất đầy rau. Người phụ nữ tầng ba đối diện ra ban công trải chiếc chăn bông màu vàng. Một đứa bé mặc đồng phục trường tiểu học chạy theo mẹ, miệng còn ngậm bánh mì.
Tôi uống hết ly cà phê.
Đây là điều tôi muốn — không phải gì khác, chỉ điều này, ngay lúc này. Một câu hỏi bình thường đến mức buồn cười: Mình muốn gì? Không phải về năm năm nữa. Không phải về chuyên khoa sâu hay bằng cấp. Chỉ là ngay lúc 8 giờ 15 phút sáng thứ Tư này.
Muốn uống cà phê hết. Xong rồi.
Muốn đọc sách.
Muốn không phải nghĩ đến SpO2.
Tôi lấy cuốn sách đang đọc dở từ tháng trước. Một cuốn về địa chất học — không liên quan gì đến y khoa, tôi mua vì ngoài bìa có ảnh núi lửa Iceland trông đẹp. Tôi đọc được bảy trang trước khi quên mình đang đọc gì, rồi nhớ lại, rồi đọc tiếp. Không sao. Không có ai đang chờ tôi xử lý kết quả xét nghiệm.
Điện thoại cá nhân rung một lần. Mẹ.
Tôi bắt máy.
"Hà không đi trực hôm nay?" Giọng mẹ luôn có cái gì đó như đang kiểm tra — không phải nghi ngờ, chỉ là thói quen của người hay lo.
"Không, mẹ. Hôm nay con nghỉ."
"Ăn sáng chưa?"
"Chưa."
"Sao không ăn? Bao nhiêu tuổi rồi không biết tự lo." Một khoảng ngừng ngắn. "Hôm qua con Linh kể gặp con ở siêu thị, nói con trông gầy."
Linh là bạn thời đại học của tôi, bây giờ làm kế toán, có hai con, sống ở Bình Thạnh. Chúng tôi gặp nhau vài lần một năm, nói chuyện dễ chịu nhưng không còn nhiều điểm chung ngoài ký ức.
"Con không gầy, mẹ. Con chỉ không có thời gian để béo."
Mẹ không cười. Hoặc có cười nhưng tôi không nghe thấy. "Mẹ nói chuyện này hoài con không nghe — con làm ca đêm hoài không tốt cho sức khỏe. Người ta nói ca đêm làm hỏng hormone..."
"Mẹ."
"Gì?"
"Con biết rồi. Con ổn."
Lại một khoảng ngừng. Mẹ không hỏi chuyện chồng con hôm nay — có lẽ tuần trước đã hỏi rồi, tuần này mẹ dành câu hỏi đó cho cuộc gọi sau. Chúng tôi nói thêm mười phút về chuyện hàng xóm mẹ, về cái mái nhà cần sửa, về con mèo của dì Sáu bị bệnh. Những chuyện bình thường, không có gì quan trọng, nhưng tôi nghe hết.
Sau khi cúp máy, tôi ngồi thêm một lúc với cuốn sách.
Buổi trưa tôi ra ngoài mua bánh mì và ăn trên ghế đá ở công viên gần nhà. Thứ tôi không làm kể từ — tôi không nhớ kể từ khi nào. Trời không quá nắng. Có vài đứa trẻ đang chạy nhảy, tiếng chúng la hét vui vẻ không làm phiền tôi.
Tôi ngồi và không làm gì.
Đây là thứ người ta gọi là "thư giãn." Tôi biết về mặt lý thuyết. Cortisol giảm, nhịp tim chậm lại, hệ thần kinh phó giao cảm hoạt động. Tôi biết sinh lý học của việc nghỉ ngơi tốt hơn tôi biết cách thực hiện nó.
Nhưng hôm nay thì được.
Tôi về nhà, ngủ thêm một tiếng rưỡi vào buổi chiều — không cố ý, chỉ nằm xuống rồi mắt nhắm lại. Khi tỉnh dậy, ánh sáng trong phòng đã thay đổi màu. Chiều tà.
Tôi tắm, thay đồ trực, uống thêm một ly cà phê nữa. Ly này không còn ngon như ly buổi sáng — nhưng không phải vì cà phê tệ hơn. Chỉ là ly buổi sáng được uống đúng lúc.
Tôi đến bệnh viện lúc 7 giờ 45 tối.
Bãi giữ xe quen thuộc, mái tôn, ánh đèn vàng nhạt. Người bảo vệ gật đầu. Tôi đi qua hành lang dẫn vào khu cấp cứu, giày dép kêu lên nền gạch men theo nhịp bước quen.
Mùi cồn. Tiếng monitor. Ánh đèn trắng.
Quen thuộc đến mức trong một năm đầu làm việc ở đây, tôi không để ý mùi nữa — nó trở thành nền, như mùi nhà mình. Giờ thì tôi ngửi lại được, một chút, vì tôi vừa ở ngoài đủ lâu để cơ thể quên đi.
Điều dưỡng Phương đang bàn giao ca cho tôi. Chị hơn tôi mười tuổi, làm việc ở cấp cứu từ trước khi tôi tốt nghiệp. Chị đọc danh sách bệnh nhân đang theo dõi — giọng đều, gọn, không thừa chữ nào. Tôi ghi chú, hỏi thêm hai câu về bệnh nhân buồng ba, gật đầu.
"Chị trông khỏe hơn hôm qua," Phương nói, không nhìn lên khỏi tờ bàn giao.
"Hôm qua chị không gặp tôi."
"Ừ. Ý tôi là hôm kia." Chị ngẩng đầu nhìn tôi một giây. "Bác sĩ ngủ đủ giấc rồi à."
Không phải câu hỏi. Tôi không trả lời.
Phương xách túi về. Tôi đứng lại ở quầy điều dưỡng, nhìn qua ô kính vào buồng theo dõi. Hai bệnh nhân đang nằm, monitor xanh nhấp nháy đều. Một bệnh nhân nữ lớn tuổi đang ngủ, thở oxy qua mask. Một ông già khoảng bảy mươi, mắt mở nhìn trần nhà.
Tôi nhớ sáng nay tôi ngồi nhìn người đàn ông dắt xe rau dưới hẻm. Nhớ đứa bé mặc đồng phục chạy theo mẹ.
Rồi tôi mặc áo blouse, kéo khóa, bước vào.
Mùi cồn, tiếng màn hình, ánh đèn trắng — quen thuộc như bao đêm khác.
Nhưng tối nay hơi khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →