Mười ngày sau cuộc gặp cuối cùng tại lán trại, bà Kim Ngọc gửi tin nhắn cho Ngọc Thư, chỉ vỏn vẹn một dòng: "Tui đã có quyết định. Mời cô tới tiệm, chiều mai, một mình."
Ngọc Thư đọc tin nhắn nhiều lần, cố đoán xem đằng sau những chữ ngắn gọn đó ẩn chứa điều gì, nhưng cuối cùng cô quyết định không phỏng đoán thêm, chỉ chuẩn bị tinh thần đón nhận bất kỳ kết quả nào sẽ tới.
Trước khi đi, cô ghé qua bệnh viện thăm Sáu Biển một lần, cả anh cũng không biết chính xác bà Kim Ngọc sẽ quyết định ra sao, chỉ nói rằng suốt mười ngày qua, bà gần như không rời khỏi phòng làm việc riêng, thức trắng nhiều đêm, đôi lúc anh nghe thấy tiếng bà lật giở những trang giấy cũ vào lúc nửa đêm qua lớp tường mỏng ngăn cách hai phòng.
"Bà chủ không nói chi với con hết," Sáu Biển kể, giọng anh vẫn còn yếu nhưng đã vững hơn nhiều so với lần Ngọc Thư gặp anh ở bệnh viện trước đó. "Nhưng con cảm giác, đây là lần đầu tiên trong bao nhiêu năm làm việc cho bả, con thấy bả thực sự sợ hãi trước một quyết định."
Ngọc Thư rời bệnh viện với tâm trạng nặng nề hơn cả lúc tới, mang theo lời kể của Sáu Biển suốt quãng đường lái xe tới phố cổ, không biết mình nên hy vọng vào điều gì, hay liệu có nên hy vọng bất cứ điều gì hay không.
Chiều hôm đó, cô tới tiệm "Ngọc Cổ Trai" đúng giờ hẹn, thấy bà Kim Ngọc đã ngồi sẵn ở bàn trà quen thuộc, nhưng lần này, trên bàn còn có thêm một chiếc cặp da cũ, dày cộp, đặt ngay ngắn trước mặt bà. Ánh đèn vàng dịu trong tiệm hắt lên gương mặt bà một vẻ mệt mỏi rõ rệt, những quầng thâm dưới mắt cho thấy bà đã trải qua nhiều đêm mất ngủ, đúng như những gì Sáu Biển đã kể.
"Cảm ơn cô đã tới," bà Kim Ngọc nói, giọng bà bình thản khác hẳn sự căng thẳng Ngọc Thư từng chứng kiến trong những lần gặp trước. "Mười ngày qua, tui đã suy nghĩ rất kỹ, cân nhắc mọi khía cạnh, mọi hậu quả của từng lựa chọn."
Ngọc Thư ngồi xuống, không nói gì, chỉ chờ đợi, tim cô đập nhanh dù cô cố giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp.
Bà Kim Ngọc đặt tay lên chiếc cặp da, nhưng chưa mở ra ngay. "Cô Thư, cô còn nhớ tui từng nói, cả đời tui đã sống với một câu chuyện không có bằng chứng khoa học, và tui đã học cách chấp nhận điều đó không?"
Ngọc Thư gật đầu.
"Nhưng những gì xảy ra mười ngày qua, đặc biệt là chuyện Sáu Biển, đã khiến tui nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình theo một cách khác," bà tiếp tục, giọng bà chậm rãi, cân nhắc từng chữ. "Tui đã dành ba mươi năm xây dựng một đường dây, biện minh cho chính mình bằng một câu chuyện gia tộc, một niềm tin không thể chứng minh. Và trên con đường đó, tui đã làm tổn thương không ít người, những người không đáng phải gánh chịu hậu quả từ nỗi ám ảnh của riêng tui."
Bà dừng lại, mắt bà nhìn xuống chiếc cặp da, tay bà siết chặt lấy quai cặp.
"Trong cặp ni," bà nói, giọng bà giờ đây mang một sự nghiêm trọng tuyệt đối, "là toàn bộ hồ sơ tui đã giữ suốt nhiều năm: danh sách đầy đủ các đầu mối trong đường dây buôn bán, sổ gia phả gốc của dòng họ tui, và cả những ghi chép riêng tư nhất về câu chuyện gia tộc mà bà nội tui đã truyền lại."
Ngọc Thư ngồi lặng, không dám thở mạnh, cảm nhận rõ ràng đây là khoảnh khắc quan trọng nhất của toàn bộ hành trình gần một năm qua. Cô nghĩ tới cha mình, tới bến tàu Bãi Hương nơi mọi chuyện bắt đầu từ một mẻ lưới kéo lên một mảnh gỗ tàu cổ, tới ba mươi sải nước đã giữ kín bí mật ni suốt bốn trăm năm, và tới tất cả những con người đã phải trả giá, theo những cách khác nhau, để câu chuyện ni có thể đi tới khoảnh khắc hiện tại.
"Tui đã cân nhắc ba con đường," bà Kim Ngọc nói tiếp, giọng bà giờ đây run nhẹ dù bà cố giữ vững. "Giao nộp toàn bộ cho nhà nước, chấp nhận mọi hậu quả pháp lý, và để khoa học viết nốt phần còn lại của câu chuyện theo đúng cách nó cần được viết. Hoặc giữ lại tất cả cho riêng gia tộc, chiến đấu tới cùng vì những gì tui tin là quyền của mình. Hoặc một con đường ở giữa, một sự thoả hiệp mà cả hai bên đều phải nhượng bộ điều gì đó."
Bên ngoài tiệm, phố cổ Hội An đã lên đèn, ánh sáng vàng ấm từ những chiếc đèn lồng hắt qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn gỗ cũ, một khung cảnh yên bình trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm bên trong căn phòng nhỏ nơi hai người phụ nữ ngồi đối diện nhau.
Bà đặt tay lên khoá cặp, ngón tay bà run nhẹ, và ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Ngọc Thư, ánh mắt bà mang theo cả gánh nặng của ba mươi năm quá khứ lẫn nỗi sợ hãi trước một tương lai chưa định hình.
"Cô Thư à," bà nói, giọng bà giờ đây chỉ còn là một hơi thở khẽ khàng nhưng đầy quyết tâm. "Đây là lựa chọn của tui..."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.