🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cái phong thư nằm trong ngăn kéo bàn học, kẹp giữa tập giấy ghi chú cũ và một cuốn sổ Nhung đã bỏ dở từ năm ngoái. Cô không định tìm nó. Cô đang tìm cây bút bi mực đỏ — thứ bút mà cô chắc chắn vẫn còn đâu đó trong ngăn kéo này — nhưng thay vào đó cô lại kéo ra phong thư màu trắng ngà, góc phong bì còn chưa dán, mép giấy đã hơi vàng hơn so với hai tháng trước.

Nhung đứng nhìn nó một lúc.

Rồi cô ngồi xuống.

Đêm trước ngày anh đi, Nhung đã không ngủ. Cô nhớ điều đó rất rõ — cái cảm giác nằm nhìn lên trần nhà tối, đếm từng tiếng quạt quay, cố không nghĩ đến buổi sáng sẽ đến. Vào khoảng hai giờ, cô bật đèn bàn và lấy giấy ra viết. Không phải vì muốn viết. Mà vì không biết làm gì khác nữa.

Cô đã viết gì trong đó?

Nhung mở phong thư ra, trải tờ giấy lên mặt bàn.

Chữ cô đêm hôm ấy nghiêng hơn chữ cô bình thường viết. Những chữ nghiêng theo kiểu của người vừa cố giữ tay thật vững vừa không hoàn toàn làm được. Cô đọc từng dòng, chậm, như đọc thư của người khác.

"Anh đi rồi căn phòng này sẽ không biết phải thiếu anh như thế nào. Không phải Nhung thiếu. Phòng thiếu — vì anh đã ở đây quá nhiều lần đến mức không gian cũng nhớ."

Nhung đọc câu đó ba lần.

Cô không nhớ mình đã nghĩ câu đó. Không nhớ đã có ý định viết nó. Nhưng chữ là chữ của cô, rõ ràng và không thể phủ nhận. Có những thứ tay viết được mà đầu không kịp nghĩ ra — hay đúng hơn là đầu nghĩ rồi quên, còn tay vẫn nhớ.

Cô đọc tiếp.

"Nhung muốn nói với anh rằng bảy ngày vừa rồi là bảy ngày đẹp nhất trong rất nhiều tháng. Nhưng lại không dám nói thẳng vì sợ anh hiểu là Nhung đang van xin anh ở lại. Nhung không van xin. Nhung chỉ muốn anh biết."

Cô dừng lại.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe máy chạy qua. Ai đó cười lớn ở hẻm bên. Cuộc sống vẫn tiếp tục — điều ấy vừa hiển nhiên vừa kỳ lạ theo cái cách mà chỉ có thể cảm nhận được khi ngồi đọc những dòng chữ viết từ đêm cũ.

Hai tháng. Anh đã ở Nhật được hai tháng.

Nhung rời mắt khỏi tờ thư, nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc. Trời chiều, cái nắng tháng tám đã dịu hơn nhưng vẫn còn đủ nóng để không khí hơi run rẩy phía xa. Hai tháng — nghe thì dài nhưng thực ra không phải. Hai tháng là mười sáu cuối tuần, là sáu mươi buổi sáng thức dậy và nhìn điện thoại, là vài chục lần định nhắn tin nhưng lại thôi.

Không phải vì không có gì để nói. Mà vì quá nhiều thứ muốn nói đến mức không biết bắt đầu từ đâu.

Cô lật phong thư lại, tìm phần còn trống. Nửa tờ giấy thứ hai vẫn trắng. Nhung với tay lấy bút — không phải cây bút bi mực đỏ cô định tìm, mà cây bút gel mực đen vẫn nằm trên mặt bàn — và bắt đầu viết tiếp vào cuối thư.

Tay cô không nghiêng lần này. Hai tháng đã làm chữ cô ổn định trở lại.

Anh ơi, hai tháng rồi. Nhung tìm được thư này trong lúc tìm cây bút mực đỏ. Cây bút mực đỏ vẫn chưa tìm thấy.

Nhung muốn kể cho anh nghe mấy chuyện nhỏ mà chưa nhắn tin bao giờ. Không phải vì không quan trọng. Mà vì những chuyện nhỏ khó nhắn tin lắm — nhắn tin mà không có giọng, không có ngữ điệu, chuyện nhỏ thường bị mất nghĩa.

Hôm mưa đầu tháng bảy, cái mưa to lắm anh ơi, mưa từ trưa đến chiều không ngớt. Nhung đứng ở cửa nhìn ra hẻm và nhớ hôm mình đứng đợi xe bão đêm ngày thứ ba trong bảy ngày đó. Anh đứng sát vào tường che cho Nhung, vai áo anh ướt hết mà anh không nói gì. Hôm đó Nhung giả vờ không thấy. Hôm nay Nhung nhớ lại và thấy mình đáng lẽ phải nói cảm ơn.

Cảm ơn anh, câu ấy Nhung viết muộn hai tháng rồi. Nhưng viết muộn vẫn hơn không viết.

Quán cà phê mình hay ngồi — cái chỗ tầng hai nhìn xuống đường — tuần trước họ thay ghế mới. Ghế gỗ sáng hơn, trông không ấm bằng ghế cũ. Nhung có ghé vào một lần, ngồi đúng bàn góc mình hay ngồi, nhưng cảm giác không giống. Không biết tại ghế mới hay tại ngồi một mình. Chắc tại cả hai.

Mẹ Nhung hỏi anh có hay liên lạc không. Nhung nói có. Không hẳn là nói dối, chỉ là không nói đủ sự thật. Mình có nhắn tin — nhưng ít hơn mình tưởng là sẽ nhắn. Khoảng cách không làm người ta liên lạc nhiều hơn. Khoảng cách làm người ta cẩn thận hơn với từng tin nhắn, cẩn thận đến mức đôi khi không gửi nữa.

Nhung đã học được điều đó trong hai tháng qua.

Cô dừng viết, đặt bút xuống, nhìn lại những dòng vừa viết.

Mực mới còn bóng hơn mực cũ. Chữ mới ngay ngắn hơn chữ cũ. Cùng một tờ giấy nhưng là hai người khác nhau viết — không phải hai người hoàn toàn khác, mà là cùng một người ở hai thời điểm cách nhau sáu mươi ngày. Nhung đêm ấy và Nhung chiều nay. Người giữ tay cho chữ đừng run và người không cần giữ nữa.

Cô cầm tờ giấy lên, đọc lại từ đầu, đọc cả phần cũ lẫn phần mới.

Có một chỗ ở phần cũ mà cô không nhớ là đã viết, không nhớ thậm chí đã nghĩ, nhưng đọc lại bây giờ thì thấy đúng đến nỗi gần như đau.

"Nhung không biết hai năm dài như thế nào. Nhung chỉ biết rằng khi anh về, có những thứ sẽ không còn nguyên như cũ. Không phải vì không tốt. Mà vì thứ gì không thay đổi sau hai năm thì có lẽ chưa bao giờ thật sự sống."

Nhung đọc câu đó lần thứ nhất — bằng đầu.

Lần thứ hai — bằng tim.

Lần thứ ba — bằng cái gì đó không có tên.

Cô gấp tờ giấy lại, bỏ vào phong bì.

Rồi cô lấy cuộn băng keo nhỏ từ ngăn kéo — cuộn băng keo mà cô mua để dán bao sách nhưng chưa dùng lần nào — và dán miệng phong bì lại.

Không viết tên người nhận. Không viết địa chỉ. Không dán tem.

Chỉ dán miệng lại.

Nhung ngồi nhìn phong thư đã dán trong lòng tay một lúc. Nó không nặng. Giấy mỏng và mực khô rồi, không thể nặng được. Nhưng cô cảm giác như nó có trọng lượng của cái gì đó đã được quyết định — không phải quyết định gửi, không phải quyết định bỏ đi, mà quyết định giữ lại theo một cách khác. Giữ lại nhưng đóng lại. Đóng lại nhưng không khóa.

Có những thư không cần gửi đi đâu.

Có những thư viết xong rồi mới hiểu rằng mình viết để đọc lại, không phải để ai khác đọc. Rằng người nhận thật sự không phải anh ở bên kia một đại dương, mà là mình trong tương lai — người sẽ mở ngăn kéo vào một ngày nào đó và lại tìm thấy thứ không định tìm, lại đọc lại chữ của chính mình từ một thời mình chưa biết là đang trải qua điều gì.

Nhung bỏ phong thư vào ngăn kéo.

Lần này cô đặt nó lên trên, không kẹp vào giữa gì nữa. Để nó nằm ngay ngắn, dễ thấy.

Không phải để nhớ — cô sẽ nhớ dù có hay không có phong thư. Mà vì có những thứ xứng đáng được đặt đúng chỗ, thay vì bị bỏ quên giữa đống giấy tờ.

Cô vẫn chưa tìm được cây bút bi mực đỏ.

Nhưng cô đã tìm được thứ khác rồi, và đôi khi như thế là đủ —

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →