🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Có ông nọ hà tiện nổi tiếng khắp vùng.

Ông tiếc từ hạt gạo rơi đến mẩu chỉ thừa. Áo rách thì vá, vá không được thì vá chồng lên, vá đến nỗi không còn nhận ra chỗ nào là vải gốc. Đôi giày ông mua từ hồi cưới vợ, đến giờ con đã lớn mà vẫn còn nguyên — vì ông có mấy khi dám đi đâu.

Ông chỉ xỏ giày khi nào ra đình, ra chợ, chỗ đông người. Còn đi đường một mình thì ông cắp giày vào nách, đi chân đất cho đỡ mòn đế.

Một hôm ông đi ăn cỗ làng bên. Đường trơn, ông trượt chân, ngã sóng soài xuống rãnh, sứt cả đầu gối, rách cả ống quần, máu me be bét.

Người đi đường xúm lại đỡ ông dậy, ai cũng xuýt xoa:

"Ối giời! Ngã đau thế này thì khổ thân bác quá!"

Ông hà tiện lồm cồm bò lên, mặt nhăn nhó vì đau. Nhưng vừa đứng vững, ông sờ ngay xuống nách. Đôi giày vẫn còn đó, khô ráo, sạch bong, không dính một hạt bùn.

Ông thở phào, mặt giãn hẳn ra, cười tươi rói:

"May quá! May mà hôm nay tôi không đi giày. Chứ đi giày thì phen này rách mất đôi giày rồi!"

Góc tương tác

- Đoán câu chốt: ngã đến chảy máu mà ông hà tiện lại reo lên "may quá". May ở chỗ nào? Đoán trước khi đọc.

- Nghe kể (M8): mẩu cực ngắn, hợp mở đầu buổi kể. Nhấn hai chữ "may quá" thật to, nghịch hẳn với cảnh máu me vừa tả.

- Nghĩ thêm: ông ta tiếc đôi giày hơn tiếc cái đầu gối. Bạn có thấy kiểu "tiếc nhầm chỗ" ấy ở đâu trong đời sống hôm nay không?

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →