Hồi I: Bừng Tỉnh (Ch.1 đến 82)
*
Hà Nội mưa tầm tã hôm đó.
Tuyền Vương không nhớ rõ là ngày mấy tháng mấy, chỉ nhớ sáng sớm hôm đó, khi ông chú hàng xóm gọi anh dậy để cùng đi chợ, trời đã kéo mây xám xịt. Đến trưa, mưa bắt đầu rơi. Đến chiều, mưa vẫn chưa dứt, và anh thấy mẹ nuôi Lý Thanh Vy đứng ngồi không yên vì mấy cái phễu thoát nước dưới mái hiên bị tắc: nước dồn lại, tràn qua sân, không còn lối thoát.
"Tuyền, lên mái nhà xem thử," mẹ gọi, giọng vừa mệt vừa lo.
Anh đáp một tiếng, không tỏ ra lo lắng gì nhiều. Hai mươi hai tuổi, sức khỏe tốt, việc trèo lên mái thông ống nước chẳng phải chuyện to tát. Anh cầm cây gậy bông dài, leo lên theo chiếc thang gỗ cũ, chiếc thang mà ông chú hàng xóm từng cho mẹ mượn để sửa nhà từ những ngày anh còn nhỏ xíu. Tuyền vẫn còn nhớ hình ảnh ông chú đứng dưới chân thang, miệng luôn nhắc anh cẩn thận từng bước một.
Mái nhà ẩm ướt, trơn trượt. Tuyền bước từng bước cẩn thận, mắt dán vào cái miệng cống nhỏ dưới máng xối cũ kỹ. Mưa quất xuống đầu, nước chảy tràn qua mặt, anh nheo mắt lại, cắn chặt môi.
Rồi một cơn lạnh chạy dọc sống lưng anh.
Không phải cái lạnh của mưa. Đó là một luồng lạnh khác, sắc và nhọn, như có ai đó đang nhìn anh từ một nơi rất xa, rất sâu, nơi mắt thường không chạm tới. Anh quay đầu lại. Không có gì cả. Chỉ có mưa rơi, căn nhà bên cạnh với những ô cửa sổ tối om, và xa hơn nữa là dãy nhà cũ kỹ mờ trong màn nước.
Tuyền rùng mình, gạt cảm giác đó sang một bên. Anh cúi xuống miệng cống, nhúng đầu gậy bông vào, xoay mạnh. Một cục rác đen sì trồi lên theo dòng nước, và nước bắt đầu chảy thông trở lại.
Ngay lúc đó anh nghe một tiếng động: tiếng cọt kẹt, như một khung cửa sổ cũ lâu ngày không dùng vừa bị mở ra từ căn nhà kế bên. Anh quay đầu nhìn. Ô cửa sổ của nhà hàng xóm, ô cửa mà bao năm nay anh chưa từng thấy hé mở, giờ đang từ từ nhích ra từng chút một. Bên trong là một khoảng tối đặc, không một tia sáng nào lọt qua được.
Anh nhíu mày. Căn nhà đó, anh chưa bao giờ thấy ai ra vào. Mẹ nuôi từng bảo nó "bị bỏ hoang": có lẽ chủ nhà đã chết, hoặc đã dọn đi từ lâu, anh cũng không rõ. Tuyền không thích lảng vảng gần đó, vì nơi ấy luôn mang một cảm giác lạnh lẽo, tĩnh mịch, và thoảng một mùi là lạ mà anh chưa từng ngửi thấy ở đâu khác.
Anh quay lại với công việc, ấn đầu gậy sâu hơn vào miệng cống. Nước chảy đều, không còn tắc nghẽn nữa. Xong việc. Anh vừa định lùi lại để bước xuống thang thì nghe thêm một tiếng động khác: tiếng một thanh chốt bị kéo trượt, hoặc một miếng kim loại cọ vào nhau.
Anh quay đầu lần nữa. Ô cửa sổ bên kia giờ đã mở toang.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Tuyền. Anh định cúi xuống gọi mẹ, nhưng ngay lúc đó một luồng gió lạnh từ phía căn nhà đó ập tới, mạnh đến kỳ lạ. Anh cảm thấy cơ thể mình bị kéo về phía đó, như có một bàn tay vô hình túm chặt lấy vạt áo, lôi anh đi.
"Không," anh lẩm bẩm, không hiểu vì sao lời đó lại buột ra khỏi miệng. Anh cố bước lùi về phía cây thang, nhưng chân không nghe lời. Gió mỗi lúc một mạnh, một lạnh hơn, và giờ đây anh nghe được cả những âm thanh vọng ra từ trong căn nhà: tiếng như tiếng khóc của phụ nữ, nhưng xa xăm đến mức nghe như phát ra từ một cõi khác, không thuộc về nơi này.
Anh hoảng sợ, cắn chặt môi để giữ mình tỉnh táo. Rồi, không hiểu vì sao, đôi chân anh bước tới gần ô cửa sổ đó. Không phải bước đi tự nguyện. Cơ thể anh di chuyển như bị một thứ gì khác điều khiển thay.
Tuyền Vương chưa từng sợ hãi đến thế trong đời. Anh cảm giác như mình sắp chết.
Anh nhìn vào bên trong. Tối đen. Nhưng giữa khoảng tối đó, một quầng sáng hiện ra, một thứ ánh sáng xanh lục mềm mại, tựa như ánh đèn được bọc qua lớp giấy màu lục nhạt. Quầng sáng ấy bao quanh một hình dáng nằm co ro dưới sàn. Anh mở to mắt, nhận ra đó là một người phụ nữ: tóc dài xõa, da trắng bệch, thân hình gầy guộc.
Cô nằm nghiêng trên nền nhà. Hai chân cô bị quấn chặt bởi những sợi sáng mảnh như tơ, mềm nhưng không thể đứt; hai tay xõa sang hai bên như đã mất hết sức lực. Gương mặt cô nhòe đi trong quầng sáng xanh, chỉ còn thấy rõ đôi mắt tuyệt vọng và vài vệt máu đã khô sẫm trên gò má. Nhưng từ con người ấy toát ra một nỗi buồn sâu thẳm, dai dẳng, như thể cô đã chịu đựng khổ đau suốt cả ngàn năm.
Và từ cô, một tiếng gọi vang lên trong đầu anh, không phải bằng lời, mà như thể nó xuyên thẳng vào tâm trí anh, vào một nơi sâu hơn cả suy nghĩ: Cứu tôi. Tôi đau đớn. Cứu tôi.
Tuyền Vương không kịp suy nghĩ gì thêm. Anh cảm thấy tim mình như sắp vỡ tung, như có thứ gì đó đang cố kéo linh hồn anh ra khỏi thân xác. Anh bước qua khung cửa sổ.
Ngay khi tay anh chạm vào tay cô gái, mọi thứ đổi khác.
Quầng sáng xanh bùng lên gấp mười lần. Những sợi sáng quấn quanh chân cô bốc cháy, vụt bay lên như những con rắn đang quằn quại tìm đường thoát. Cô gái ngẩng đầu, gương mặt cuối cùng cũng hiện rõ dưới ánh sáng. Mắt cô mở to, và trong đó là một sắc lạnh sắc bén, cái lạnh của một kẻ đã bị giam cầm quá lâu.
"Là con," cô nói, giọng như tiếng gió rít qua khe núi, như tiếng nước vỡ bờ, như âm thanh của cả một vũ trụ đang sụp xuống. "Cuối cùng cũng là con."
Ngay sau đó, một lực vô hình đẩy bật anh ra khỏi khung cửa sổ.
Tuyền Vương rơi khỏi mái nhà.
*
Nghe tiếng con trai nuôi la lên từ trên cao, Lý Thanh Vy lao ra ngoài nhanh như một cơn gió. Cô thấy Tuyền nằm bất động trên mái ngói phía dưới, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm giác như linh hồn mình vừa rời khỏi thân xác.
"Tuyền!" cô hét lên, chạy về phía anh.
Nhưng Tuyền Vương mở mắt. Không một vết thương nào trên người anh. Anh mỏi mệt, đau nhức khắp cơ thể, nhưng không phải là cơn đau của thể xác bị tổn thương. Anh cảm giác như toàn thân mình vừa bị đánh nát ra, rồi được một sức mạnh kỳ lạ nào đó gom lại, hàn gắn, giữ cho nguyên vẹn.
"Cô ở đâu?" anh hỏi, giọng hoảng loạn, mắt nhìn quanh. "Cô ở đâu?"
Lý Thanh Vy quay sang nhìn căn nhà bên cạnh. Ô cửa sổ đã đóng lại. Căn nhà im lìm, tối tăm, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Tuyền, nằm yên đi," mẹ nói, giọng run rẩy. "Mẹ sẽ gọi bác sĩ."
Nhưng Lý Thanh Vy biết rõ, không cần gọi bác sĩ nào cả. Cô biết một điều gì đó rất lớn, rất nguy hiểm, vừa mới xảy ra. Cô biết Tuyền Vương vừa bước chân vào một thế giới mà cô đã cố hết sức giữ anh tránh xa suốt hai mươi hai năm qua.
Và Lý Thanh Vy cảm thấy thời gian của mình sắp cạn.
*
**KẾT
Ở một nơi rất xa, thuộc một tầng thế giới khác, một cô gái bừng tỉnh sau giấc ngủ mê dài hai mươi hai năm. Những sợi linh khí xanh lục quấn quanh thân thể cô dần tan biến. Cô nhìn sâu vào tâm trí của chàng trai vừa cứu mình, và cảm nhận được điều gì đó khác lạ. Một điều gì đó nguy hiểm. Một điều gì đó có thể khiến cả ba cõi rung chuyển.
"Con lai," cô khẽ tự nhủ, giọng mang cả nỗi sợ hãi lẫn niềm hy vọng.
"Hai mươi hai năm rồi. Cuối cùng, con cũng đã đến."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →