🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuộc trò chuyện kéo dài tới tận khuya, hai chúng tôi lần lượt kể cho nhau nghe những điều chưa từng nói ra, từ nỗi sợ hãi thầm kín, những giấc mơ dang dở, cho tới cả những oán trách nhỏ nhặt mà suốt bao năm qua chưa có dịp giãi bày.

Ngọn đèn dầu đã cạn quá nửa, ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt cả hai, khắc hoạ rõ từng nếp nhăn của lo âu, của mệt mỏi, nhưng cũng đồng thời của một sự bình thản đang dần hình thành sau khi mọi khúc mắc đã được giãi bày trọn vẹn.

"Anh Trạc này." Tôi lên tiếng, giọng khẽ khàng phá vỡ khoảng lặng đã kéo dài một lúc lâu. "Con nhớ lại lời cô Lụa từng nói, hồi con mới quen anh."

"Cô nói gì?" Trạc hỏi, ánh mắt tò mò nhìn tôi.

"Ai cũng có một năm không phải của mình." Tôi nhắc lại, từng chữ một cách chậm rãi, như đang để cho ý nghĩa của câu nói ấy thấm sâu vào cả hai người. "Lúc đó con không hiểu hết, nhưng bây giờ, ngồi đây, trước mười hai cái chén này, con mới thật sự thấm thía."

Trạc im lặng, đôi mắt anh ánh lên một sự đồng cảm sâu sắc trước câu nói đó.

Tôi nhìn xuống mười hai cái chén chè nhỏ bé xếp thành vòng tròn trên bàn, rồi ngước lên nhìn thẳng vào Trạc, người anh trai đã hy sinh cả cuộc đời mình vì tôi từ khi tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập chậm rãi nhưng chắc chắn, như thể toàn bộ hai mươi mấy năm cuộc đời đang dồn nén lại trong khoảnh khắc này, chờ đợi được giải phóng qua một câu nói duy nhất.

"Con đã nghĩ kỹ rồi, anh Trạc à." Tôi nói, giọng không còn run rẩy như những ngày trước đó nữa, mà mang một sự chắc chắn lạ thường. "Và con muốn nói cho anh nghe ngay bây giờ, trước khi trời sáng, trước khi bà Chín tới, trước khi bất kỳ ai khác có thể can thiệp vào quyết định này."

Trạc ngồi thẳng người lên, ánh mắt anh không rời khỏi tôi lấy một giây, cả căn phòng nhỏ dường như nín thở chờ đợi cùng với anh.

Tôi mở miệng, và giữa ánh đèn dầu đang lụi dần, giữa tiếng nước kênh vẫn rì rào chảy ngoài kia, tôi nói ra câu nói mà tôi biết, sẽ định đoạt số phận của cả hai chúng tôi, cho tới hết quãng đời còn lại.

"Con chọn..."

Hết Chương 128

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

← Trước